Lần đầu nghe bài này, không phải trong khung cảnh lãng mạn gì. Trái lại, lúc đó mình đang mồi hôi nhễ nhại, đầu óc lùng bùng, chân mỏi nhừ vì chạy lên chạy xuống phục vụ khách.
Ai đi theo em mấy lần phố mưa
Mưa bay theo em áo dài đón đưa
Hồn tựa là mưa, mưa vọng hát
Rồi bài hát cất lên...
Giọng Lê Hiếu mượt làm sao. Nhiều người nói anh hát yếu. Có thể là vậy, nhưng đôi lúc cái mong manh trong làn hơi, trong cách luyến láy, cách nhả chữ của anh lại trở nên hoà hợp với bài hát vô cùng. Đặc biệt là với "Vài lần đón đưa".
Trần Lê là một cái tên khá xa lạ với nhiều người. Nhưng anh cũng không cần phô trương hay nổi đình nổi đám với ai. Nghe bảo rằng, anh viết "Vài lần đón đưa" cách đây 12 năm, khi còn học Lê Hồng Phong. Học sinh LHP khi đó không thuộc bài hát truyền thống trường, nhưng lại nằm lòng "Vài lần đón đưa" ...
Ai đi theo em mấy chiều phố xa
Hương hoa bay vây lối về thiết tha
Lòng tựa là hoa, hoa rực rỡ
Lần thứ 2 mình nghe bài này, cũng là trong quán. Máy lạnh hết công suất, và ngoài cửa kính mưa phủ nhạt nhoà. Không có khách. Quán vắng và lạnh. Và mình lại thèm một lần được đón đưa ...
16 tuổi, em gặp anh. Bao nhiêu lần anh đón đưa em? Em không nhớ nổi.
17 tuổi, bao nhiêu lần mưa ướt hai đứa? Em cũng không kể hết được.
18 tuổi, vẫn là anh kiên nhẫn bên em. Nhưng chưa lần nào em choàng tay ôm anh. Em không hiểu tại sao ..
19 tuổi, em tìm được cho mình người mà em có thể choàng tay ôm trong mưa. Nhưng em đã lầm. Những cơn mưa đó, những lần đón đưa đó, em ước nó đừng bao giờ xảy ra. Em vội vàng quá, em mau thay đổi quá ...
Vài lần đón đưa, lặng im trên phố mưa rơi triền miên
Vài lần đón đưa, em về nụ cười giấu kín
Vài lần đón đưa, đường quen hương gió bay qua lòng em
Chiều nào bước chân vô tình người không đến
Vài lần đón đưa, rồi quen hồn nhiên đến gọi buồn phiền
Chiều nay thoáng nghe lẻ loi bên hàng me
Đến bao giờ em sẽ lại mỉm cười khi ngồi sau lưng một ai đó ?
(Bài viết của blogger EMERALD)
Nhacvietplus tổng hợp
| Khi nghĩ đến bà là tôi nghĩ đến cuộc sống quá nhiều bon chen, quá nhiều tham vọng, quá nhiều sầu não và quá nhiều sợ hãi của chúng ta.. Ảnh: bluemelodyvn.com |
| Bà sống như chẳng liên quan gì đến mọi thay đổi và đau khổ xunh quanh. Ảnh: doahoa.vn |
Sau ngày thống nhất đất nước, những giai điệu Trịnh Công Sơn chảy tràn vào tôi suốt ngày đêm, nhưng mãi tới cuối 1976, tôi mới có dịp ở Huế dài ngày để ngẫm nghĩ về những giai điệu ấy trên những đường phố Huế và thốt lên: “Sông lặng im mà áo em gợn sóng – Mùa hạ nào mùa hạ nào hạ trắng”.
Từ khi gặp và chơi với anh Sơn như bạn vong niên, mới trò chuyện, mới thấy con người anh, tâm hồn anh, sáng tạo anh đã dâng hiến cho Huế nhiều biết chừng nào. Những ca khúc của anh, tình khúc của anh chẳng có ca từ nào nhắc đến một lần chữ “Huế” mà sao nó Huế làm vậy, Huế đến vậy. Bởi thế, từ lâu người Huế yêu anh, tự hào vì anh.
| Con đường dự định sẽ được đặt tên Trịnh Công Sơn |
Nhưng hơn thế nữa là Huế cũng đã từng làm Trịnh Công Sơn đau đớn biết nhường nào. Những năm tôi đến Huế cũng là những năm Trịnh Công Sơn từ Sài Gòn về Huế. Anh định về xây dựng quê hương mình sau chiến tranh, nhưng ước muốn ngây thơ ấy của anh đã bị cản trở bởi những tư duy bảo thủ, công thần. Và Trịnh Công Sơn chỉ là một gã nhạc sĩ quèn nửa tin, nửa ngờ…
Qua ngưỡng giới hạn có thể chịu đựng, Trịnh Công Sơn lại một lần nữa ly hương trở lại Sài Gòn. Anh để lại căn nhà tại Huế cho vợ chồng Hoàng Phủ Ngọc Tường ở buồng ngoài, còn buồng trong là Hoàng Vũ Thuật. Đấy là một căn nhà tầng hai thuộc một chung cư hai tầng đầu dốc Phú Cam. Vào Sài Gòn nhưng Trịnh Công Sơn vẫn nhớ Huế, vẫn trống trải vì xa Huế đằng đẵng bao năm.
Nhưng rồi “lòng thành cảm kích trời đất”, Trịnh Công Sơn đã dần dà có lại Huế trong mình và Huế cũng nhận ra mình có một Trịnh Công Sơn như một giá trị văn hoá cần trân trọng, lưu giữ. Bởi thế khi nghe tin Huế sẽ có đường Trịnh Công Sơn như Hải Phòng, Hà Nội có đường Văn Cao thì tôi cứ tự hỏi không biết đó sẽ là con đường nào?
Qua những trang viết của Hoàng Phủ Ngọc Tường, được biết rằng xưa kia ở Huế, tại hẻm đường Âm Hồn, có một ngôi nhà tranh nhỏ, thanh bạch của gia đình Hoàng Phủ đã được biến thành nơi trú ngụ của bạn bè anh Tường và được đặt tên theo truyện Kim Dung là “Tuyệt tình cốc” cho vừa hiệp sĩ, vừa lãng mạn. Chính ở nơi ấy, trong một đêm tu họp của sinh viên tranh đấu, Trịnh Công Sơn đã hát “Vết lăn trầm” - một giai điệu báo hiệu một thời chiến tranh khốc liệt, báo hiệu sự nổi tiếng của chính mình. Không biết có nên đặt tên Trịnh Công Sơn cho con đường hẻm này không?
Hay có khi lại chính là con đường lên dốc Phú Cam có căn nhà của anh xưa kia. Chả biết nữa. Thôi tuỳ giời. Chỉ biết trong lòng người Việt Nam luôn luôn có những giai điệu Trịnh Công Sơn. Có thể sẽ là một con đường mà ở đó, Trịnh Công Sơn đã nhìn thấy bà mẹ bán trái bí bên hè phố để rồi viết ra “Bà mẹ Ô Lý” đầy thân phận một thời:
Một sớm đã về dừng chân phố thị
Mẹ ôm trái bí mắt còn ngẩn ngơ
Đường vắng bên lề một thân rất nhỏ
Mẹ mang trái bí đi về chợ xa
Từ chỗ “gần như niềm tuyệt vọng” đến hồi: “Tôi ơi! đừng tuyệt vọng”, Trịnh Công Sơn đã đúng khi hy vọng về sự công bằng và đúng đắn ở cõi đời.
Thụy Kha - Bee.net.vn
"Anh ở đâu, về ngay, con mình ngất xỉu, cô giáo mới đưa về nhà. Giờ con thở yếu ớt quá, em không biết nó bị làm sao nữa", anh Nguyễn Văn Nam, ngụ trên đường Cao Thắng Q.3, TP. HCM, giật mình khi nhận được tin nhắn của vợ. Dù đang rất vui vẻ chén chú chén anh với đồng nghiệp, anh cũng phải vội vã cáo lui, chạy một mạch về nhà.
| Tình yêu trong sáng (Ảnh chỉ có tính chất minh họa, nguồn xomnhiepanh.com) |
Gần đây, cho dù tôi không hề kêu ca là mình túng thiếu nhưng mỗi lần quan hệ xong anh đều để lại tiền cho tôi. Khi thì 200 nghìn đồng, khi thì 300 nghìn đồng… Anh bảo rằng để đó để tôi mua thức ăn, đồ uống để bồi bổ và dưỡng sức. Tôi cố từ chối nhưng không được, anh nhất quyết để lại với thái độ cương quyết. Nhiều lần tôi nhận và tự an ủi mình rằng, anh đưa để tôi giữ tiền và chăm lo cho sức khỏe của mình.
Thế nhưng có lần anh đưa tiền sau khi quan hệ làm tôi bị ám ảnh mãi. Anh ấy đưa cho tôi 300 nghìn, tôi kiên quyết bảo rằng “em không thiếu tiền, anh tiết kiệm cho tương lai sau này của mình”. Chỉ vậy thôi mà anh ấy nói bằng giọng lạnh lùng, khắc nghiệt: “Kệ đi, lương em được mấy đồng, cầm lấy để mua thuốc tránh thai”. Tôi hơi choáng vì cái cách anh đưa tiền và tự tính toán nó dùng vào việc gì… Cả ngày hôm đó tôi cứ nghĩ ngợi mãi, câu nói của anh ám ảnh, khiến tôi trở nên mệt mỏi và sợ hãi.
Tôi chợt vấn lại bản thân mình, từ khi quan hệ anh có hỏi han, lo lắng cho sức khỏe của tôi đâu? Ngày xưa chúng tôi hay nói về đám cưới của hai đứa, gia đình và những đứa con, nhưng dạo này thì không. Anh không muốn đám cưới nên không nhắc nữa? Có phải anh đã chán em Khải ơi?
Ngày xưa hồi mới yêu nhau, tôi rất thận trọng. Những lần động chạm da thịt đầu tiên, tôi cảm giác anh háo hức hơn bây giờ nhiều. Tôi đã suy nghĩ và chắp nối kí ức của mình, tôi cũng không đủ tỉnh táo để phán xét hành vi của anh nữa.
Nếu tình yêu và cho đi và nhận về, phải chăng đồng tiền anh đưa tôi chỉ là cách để anh cảm thấy mình bớt có lỗi… Có phải tôi đã nhầm lẫn, anh đưa tiền muốn tôi nhận là vì yêu tôi?
Khi viết những dòng tâm sự này, nước mắt tôi cứ chực trào ra. Tôi chỉ biết khóc về phút giây “không biết giữ” của mình. Giá mà tôi được làm lại… Tình yêu trước hôn nhân của chúng tôi sẽ không có sự hiện diện của tiền, tôi ước mơ mình tìm lại được cảm giác của những ngày xưa ấy.Hồng Nhung (nhung_k23@...) Theo maivoo.com
Trước kia cô làm nghề bán dâm, nay phải... nuôi một anh ở nhà, chuyên phục vụ cô những khi cô có nhu cầu.
Trong một khoá học về giá trị sống do một tổ chức Phi Chính phủ tổ chức, đang học thì cô xin phép về để "giải quyết" vì không thể chịu nổi. Khi đã thỏa mãn ham muốn, cô trở lại lớp học tiếp.
Lúc này đây tâm trí tôi đang rối bời, tôi phải làm sao đây? Mong chuyên mục và các bạn cho tôi một lời khuyên chân thành. Cám ơn!
Anh đã từng yêu bạn thân em, một cô gái ngoan hiền, nhu mì, nữ tính… Em dường như trái ngược hoàn toàn với cô ấy! Em không xinh đẹp, cũng chẳng dịu dàng… nhưng em có một vẻ gì đấy rất cuốn hút! Và anh để ý em cũng vì điều đó!
Em đang học ngành thiết kế thời trang, cái ngành rất cần có một tâm hồn biết yêu cái đẹp, phải năng động và luôn đòi hỏi sự đam mê… nhưng đó cũng chính là nguyên nhân khiến tình yêu của chúng mình sắp tan vỡ! Những ngày tháng qua, được anh yêu thương, quan tâm, chăm sóc… em đã rất hạnh phúc khi có anh bên cạnh! Em ngỡ tưởng mình đã tìm thấy bến đỗ bình yên trong cuộc đời này! Nhưng nào đâu ngờ… Anh suốt ngày nghi ngờ em, dằn mặt em vì những cuộc điện thoại, những tin nhắn hỏi thăm của bạn bè… Và những ngày tháng yêu thương ấy vội qua… Những trận ghen tuông, cãi vã cứ liên tiếp xảy ra! Em nín nhịn, chấp nhận vì em không muốn đổ thêm dầu vào lửa, em không muốn anh hiểu nhầm và nghi ngờ em như thế nên em tự thu mình lại trong thế giới của riêng mình, đổi số điện thoại để chỉ liên lạc với những người thân và bạn bè của mình nhưng anh vẫn chưa bằng lòng với điều đó…
Em không xinh đẹp, cũng chẳng dịu dàng… nhưng em có một vẻ gì đấy rất cuốn hút!
Hôm trước, em gửi nhầm tin nhắn cho một đứa bạn thân: “Mình ơi! 8h người ta qua nhà mình rồi lên nhà anh H lấy đồ với ta nha!”. Và cũng chẳng hiểu sao em lại gửi nhầm vào số máy của anh, để rồi anh lại hiểu nhầm và nói em lừa dối anh! Mặc dù em đã thanh minh là chẳng có gì mờ ám ở cái tin nhắn ấy cả nhưng anh không thèm nghe em nói và không ngớt lời mắng nhiếc em! Thật lòng em rất buồn vì thái độ ấy của anh! Chẳng nhẽ tình yêu của anh dành cho em chỉ có thế thôi sao? Chẳng nhẽ anh không có đủ niềm tin vào tình yêu của chúng mình bấy lâu sao anh? Nhưng điều đó không có nghĩa lý gì với cuộc nói chuyện giữa chúng mình ngày hôm ấy! Để rồi em đã hiểu ra nguyên nhân bấy lâu nay anh muốn cãi vã với em là anh không quên được quá khứ của em! Trước khi đến với anh, em cũng đã từng yêu một người, anh ấy là mối tình đầu của em và cũng là người đầu tiên em trao tặng sự trong trắng của mình! Và khi chúng mình tìm hiểu nhau, em cũng đã thẳng thắn tâm sự với anh điều đó… và anh đã chấp nhận bỏ qua tất cả để đến với em! Anh bảo anh yêu em, cần em chứ không phải yêu trinh tiết của em! Hơn nữa, quá khứ chỉ là quá vãng mà thôi… nó sẽ chẳng còn ý nghĩa gì trong thực tại, trong tình yêu của chúng mình nữa!
Liệu em có nên tiếp tục mối quan hệ này với anh nữa hay không?
Vậy mà hôm ấy anh đã thẳng thừng hỏi em rằng “Em đã từng quan hệ với người ta bao nhiêu lần rồi?”. Em đã không muốn nhắc đến chuyện ấy, không muốn ám ảnh bởi những hình ảnh ân ái bên người cũ nữa… thì tại sao anh lại nhắc đến làm gì? Anh có biết được em đã sốc như thế nào khi nghe câu hỏi ấy của anh không? Thế nhưng, anh đã không chỉ dừng lại ở đó, anh bới móc quá khứ của em, đay nghiến, sỉ vả em chẳng khác gì một con điếm cả… Và đến tận giờ phút này, em vẫn không dám tin đấy là những câu nói từ miệng anh thốt ra… Anh đã từng nói anh bỏ qua tất cả và chỉ cần em, chỉ cần tình yêu của em mà thôi! Vậy mà giờ đây anh lại hỏi em những câu hỏi đau đớn đến tận cõi lòng ấy! Em đang tự hỏi mình: Liệu em có nên tiếp tục mối quan hệ này với anh nữa hay không? Em không biết mình phải làm gì để anh hiểu được tình yêu của em nữa! Em biết rằng, mình còn yêu anh rất nhiều! Nhưng nếu như em cố gắng níu kéo, cố gắng để anh hiểu được tình yêu của em dành cho anh thì sẽ không biết bao nhiêu lần nữa anh ghen tuông, nghi ngờ em và nhất là xóa được những hình ảnh trong quá khứ của em ? --> Bạn nên để lại nhận xét cho các bài viết bạn đã xem hoặc có thể gửi những bài viết - câu chuyện chia sẽ trên web này |
| Theo 24h - socola
|
Ước mong chi em đến bên đây cho đời thêm nhung nhớ
Ở nơi quê nhà em có biết con tim anh rất nhớ em
Những lúc ngồi buồn muốn gọi cho em nhưng sợ em đã lãng quên
Gánh vác cuộc tình nặng trĩu trên lời đầu môi
Ở sâu trong tim lời yêu thương anh nào dám nói
Im tiếng bên em cho cuộc tình kia bay về nơi xa xôi
Em biết chăng em ơi anh đã yêu em rồi
Mai mình cách xa, em có biết anh yêu em nhiều lắm không?
Chắc vì em vô tâm nên em vờ như không biết
Biết đâu mai đây sẽ nói với em thế nào
In dấu trong cuộc tình ngày nào là cô bé ngây thơ hồn nhiên
Êm đềm như sông xanh, lững lờ như không bờ bến
Từng bước chân em qua nhẹ nhàng vỗ giấc trong anh
Anh như đang say sưa ôm bóng em trong đời
| |
Việt Báo (Theo_24h) |