preload
Hiển thị các bài đăng có nhãn Cảm nhận và Chia sẻ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Cảm nhận và Chia sẻ. Hiển thị tất cả bài đăng

Lần đầu nghe bài này, không phải trong khung cảnh lãng mạn gì. Trái lại, lúc đó mình đang mồi hôi nhễ nhại, đầu óc lùng bùng, chân mỏi nhừ vì chạy lên chạy xuống phục vụ khách. 

Ai đi theo em mấy lần phố mưa 
Mưa bay theo em áo dài đón đưa 
Hồn tựa là mưa, mưa vọng hát 

Rồi bài hát cất lên...

Giọng Lê Hiếu mượt làm sao. Nhiều người nói anh hát yếu. Có thể là vậy, nhưng đôi lúc cái mong manh trong làn hơi, trong cách luyến láy, cách nhả chữ của anh lại trở nên hoà hợp với bài hát vô cùng. Đặc biệt là với "Vài lần đón đưa".

Trần Lê là một cái tên khá xa lạ với nhiều người. Nhưng anh cũng không cần phô trương hay nổi đình nổi đám với ai. Nghe bảo rằng, anh viết "Vài lần đón đưa" cách đây 12 năm, khi còn học Lê Hồng Phong. Học sinh LHP khi đó không thuộc bài hát truyền thống trường, nhưng lại nằm lòng "Vài lần đón đưa" ... 



Ai đi theo em mấy chiều phố xa 
Hương hoa bay vây lối về thiết tha 
Lòng tựa là hoa, hoa rực rỡ 

Lần thứ 2 mình nghe bài này, cũng là trong quán. Máy lạnh hết công suất, và ngoài cửa kính mưa phủ nhạt nhoà. Không có khách. Quán vắng và lạnh. Và mình lại thèm một lần được đón đưa ... 

16 tuổi, em gặp anh. Bao nhiêu lần anh đón đưa em? Em không nhớ nổi. 

17 tuổi, bao nhiêu lần mưa ướt hai đứa? Em cũng không kể hết được. 

18 tuổi, vẫn là anh kiên nhẫn bên em. Nhưng chưa lần nào em choàng tay ôm anh. Em không hiểu tại sao .. 

19 tuổi, em tìm được cho mình người mà em có thể choàng tay ôm trong mưa. Nhưng em đã lầm. Những cơn mưa đó, những lần đón đưa đó, em ước nó đừng bao giờ xảy ra. Em vội vàng quá, em mau thay đổi quá ... 

Vài lần đón đưa, lặng im trên phố mưa rơi triền miên 
Vài lần đón đưa, em về nụ cười giấu kín 
Vài lần đón đưa, đường quen hương gió bay qua lòng em 
Chiều nào bước chân vô tình người không đến 
Vài lần đón đưa, rồi quen hồn nhiên đến gọi buồn phiền 
Chiều nay thoáng nghe lẻ loi bên hàng me 

Đến bao giờ em sẽ lại mỉm cười khi ngồi sau lưng một ai đó ?

(Bài viết của blogger EMERALD)

Nhacvietplus tổng hợp


Read More...


Tác giả: NGUYỄN QUANG THIỀU
Những chuyện tôi đang viết đây mới chỉ là chuyện của hơn bốn mươi năm về trước. Nhưng nó mang không khí của một thời đã quá xa xăm. Nó như từ những thế kỷ trước. Tôi hoàn toàn tin rằng, nếu bà sống cho đến tận ngày nay, trong thời đại có qúa nhiều biến động và có quá nhiều điều kiện vật chất thì bà vẫn sống như vậy.
Cứ khi nào tôi nghĩ về bà nội tôi thì tôi lại nghĩ đến bà. Tên bà là Xuýt. Bà là em họ của bà nội tôi. Bà lấy chồng ở một làng chỉ cách làng tôi một cánh đồng. Bởi thế, khi bà nội tôi còn sống, bà Xuýt thường lên thăm bà tôi và ở lại chơi có khi đến nửa tháng.
Cũng như bà nội tôi, bà Xuýt là người không biết chữ. Và có lẽ trong cuộc đời của mình, bà không biết đến bất cứ điều gì ngoài một người chị họ là bà nội tôi và một con đường duy nhất trong cuộc đời, con đường chạy từ làng bà qua cánh đồng đến làng tôi. Chưa bao giờ tôi xác định được tuổi của bà. Lưng bà còng và nằm song song với mặt đất. Tôi cũng không hiểu vì sao bà lại bé nhỏ như thế.
Khi nghĩ đến bà là tôi nghĩ đến cuộc sống quá nhiều bon chen, quá nhiều tham vọng, quá nhiều sầu não và quá nhiều sợ hãi của chúng ta.. Ảnh: bluemelodyvn.com
Nhiều lúc tôi nghĩ bà chỉ bé bằng một con gà mái. Đoạn đường chạy qua cánh đồng chỉ chừng một cây số nhưng có lần bà đi từ khi gà gáy đến tối mịt mới lên đến nhà tôi. Không phải bà đi chậm mà không nghĩ tới nơi bà đang đến. Thế giới xunh quanh bà đã luôn luôn mời gọi bà ngồi xuống và trò chuyện với chúng cho đến khi nào bà thấy cần phải đứng dậy đi thì thôi.
Tôi đã từng nhìn thấy bà trên con đường chạy qua cánh đồng. Bà đi chậm rãi như một con ốc sên đang bò. Có lúc tôi nghĩ bà là một con ốc sên khổng lồ. Vì lưng bà còng nằm song song với mặt đất nên hình như bà không nhìn về phía trước. Nhưng bà vẫn nhớ từng chỗ rẽ của con đường. Những con đường đã nằm trong trí nhớ bà hay nó là chính bà mà bà không bao giờ lạc đường.
Răng bà đã rụng hết không còn một chiếc nào. Chính vì thế mà mặt bà nhỏ hơn. Một gương mặt kỳ lạ với những nếp nhăn xếp đều từng lớp làm tôi cảm tưởng mặt bà lợp bằng những nếp nhăn đó. Khi ăn cơm, bà không dùng đến đũa. Bà lấy tay vê những hạt cơm thành một viên cơm tròn nhỏ và đưa vào miệng nuốt như người ta nuốt thuốc viên. Bà ăn như một con gà mái ăn từng hạt ngô và chẳng cần mắm muối, chẳng cần thịt cá. Với bà, sự đa dạng của ẩm thực chẳng có ý nghĩa gì.
Đã có lúc tôi nghĩ bà sống bản năng như một đa bào. Nhưng ý nghĩ đó bị đánh gục ngay sau khi tôi nhìn bà ôm bà nội tôi kể những câu chuyện thời nhỏ của hai người và bà biết dùng những lời lẽ thật ngọt ngào để an ủi bà nội tôi khi bà nội tôi bị ốm.
Mỗi lần lên thăm bà nội tôi, bà không bao giờ chịu ngủ trên giường. Tối tối mẹ tôi chuẩn bị giường chiếu cho bà và ép bà lên giường ngủ. Nhưng chỉ sau đó bà lại bỏ giường xuống ngồi ở góc nhà lưng tựa vào tường. Bà ngồi ngủ ở góc nhà suốt đêm.
Sau này tôi biết bà đã ngủ như thế từ khi còn nhỏ. Gia đình bà quá ngèo và quá đông con, không có gạo ăn, không có giường ngủ từ khi còn bé. Bà đã ăn khoai lang hàng năm liền và ngủ trong góc nhà suốt từ bé cho đến lớn. Và thế là những điều kiện vật chất không thay đổi được thói quen của bà...
Có buổi tối tôi nhìn thấy hai đôi mắt bà sáng như hai hòn than củi trong góc nhà tối đen. Tôi giật mình sợ hãi. Bà cười khành khạch. Sau đó bà mắng tôi : " Cha bố mày, bà chứ ma đâu mà mày sợ ". Vào những ngày có nắng hanh trong mùa đông, bà nội tôi và bà ra sân ngồi bắt chấy cho nhau. Hai người đàn bà già nua trải chiếc khăn thâm ra nền sân và bắt những con chấy bỏ vào đó.
Thi thoảng bà lại gọi tôi và bảo : "Mày đếm cho bà được mấy con chấy rồi". Hồi ấy, khi tuốt trứng chấy, những người đàn bà thôn quê thường đưa cái trứng chấy vào miệng và cắn một tiếng rất giòn. Bà là người kiên trì dạy tôi cắn trứng chấy. Hồi đó tôi không biết làm thế nào mà bà cắn trứng chấy nổ giòn như thế mặc dù bà chẳng còn chiếc răng nào.
Bà sống như chẳng liên quan gì đến mọi thay đổi và đau khổ xunh quanh. Ảnh: doahoa.vn
Tôi học mãi mà không cắn được giòn và bà lại mắng tôi : "Cắn cái trứng chấy mà cũng không nổ, sau này mày chẳng làm được gì ra hồn". Lừoi bà như lời của một nhà tiên tri. Tôi đã sống trên thế gian này 50 năm mà nghĩ đi nghĩ lại thấy đúng là mình chẳng làm được gì cho ra hồn
Những chuyện tôi đang viết đây mới chỉ là chuyện của hơn bốn mươi năm về trước. Nhưng nó mang không khí của một thời đã quá xa xăm. Nó như từ những thế kỷ trước. Tôi hoàn toàn tin rằng, nếu bà sống cho đến tận ngày nay, trong thời đại có qúa nhiều biến động và có quá nhiều điều kiện vật chất thì bà vẫn sống như vậy.
Bà sống như chẳng liên quan gì đến mọi thay đổi và đau khổ xunh quanh. Nhiều lúc bà ngồi trước một gốc cây và cứ thế trò chuyện. Có lúc đang nói chuyện bà bật khóc hu hu và có lúc lại cười khành khạch như một đứa trẻ. Nhiều lúc tôi ước giá tôi chui vào được trong mắt bà để nhìn đời sống này xem bà nhìn nó như thế nào và thấy những gì. Hoặc là được chui vào óc bà để xem bà nghĩ gì.
Tôi không bao giờ chắc chắn được bà đang nghĩ gì và nhìn một con mèo có giống tôi nhìn nó không. Nhiều lúc bà hỏi tôi nhưng tôi không hiểu bà hỏi gì. Sau này nhớ lại những lúc như thế, tôi mới giật mình hiểu ra rằng lúc đó bà đang nói chuyện với một con mèo. Nhưng không phải bà đang nói chuyện với một con mèo mà lúc đó bà nghĩ tôi là một con mèo. Tôi chắc chắn là như thế.
Ngày bà nội tôi mất, hầu hết mọi người đều khóc khi đưa tiễn bà nội tôi về nơi an nghỉ cuối cùng. Nhưng bà Xuýt không khóc. Bà đi chậm rãi như một con ốc sên bò trên đường. Và vừa bò, con ốc sên không lồ ấy vừa nói chuyện với người chị họ của mình và đôi lúc lại cười khành khạch. Nhiều người bảo bà tâm thần hoặc quá lẫn lộn chẳng nhớ gì cả. Nhưng cứ đến ngày giỗ bà nội tôi là bà bỏ một ngày đi qua cánh đồng lên nhà tôi từ hôm trước và hỏi mẹ tôi đã chuẩn bị lưng cơm cúng mẹ chồng chưa.
Sau ngày bà nội tôi mất, thi thoảng bà lại đi bộ từ sáng sớm đến chiều tối lên nhà tôi. Bà chẳng chào hỏi ai như trước kia và cứ lặng lẽ vào căn buồng của bà nội tôi khi còn sống và làm những gì đó và nói chuyện với ai đó như chẳng có chuyện gì thay đổi. Có lúc bà đi ra thăm mộ bà nội tôi. Bà cứ ngồi bên mộ bà nội tôi và nói chuyện và hát một bài hát chẳng ra đầu ra đuôi mà tôi cũng chưa nghe thấy ai hát như thế bao giờ.
Một lần, người ta thấy bà mang theo một cái bay dùng để xây nhà ra mộ bà nội tôi. Bà hí hoáy đào đất. Người làng thấy vậy gọi mẹ tôi. Mẹ tôi vội ra mộ bà nội tôi và hỏi bà đào đất để làm gì. Bà thản nhiên đáp : " Tao đào huyệt cho tao chứ đào gì nữa mà hỏi". Mẹ tôi kéo bà về và bảo khi nào bà mất con cháu chúng nó lo chứ việc gì đến bà mà bà phải mó tay vào. Nghe vậy, bà nói người bà nhỏ, con cháu không biết cứ đào cái huyệt to như đào huyệt cho trâu thì nằm thế nào được. Bà nói bà ghét nằm ở những nơi rộng cứ trống huyếch trống hoác, rất khó ngủ.
Bây giờ thì bà chẳng còn sống nữa. Nhưng tôi cũng chưa bao giờ nghĩ bà đã chết. Tôi nghĩ vậy là do bà cứ sống thản nhiên và chết thản nhiên. Với bà, sống và chết đều giản dị như nhau. Cả đời bà chẳng hề ốm đau, chẳng hề lo lắng hay sợ hãi điều gì. Nếu bà là một Thiền sư hay là một hiền triết thì lại ra một nhẽ. Nhưng bà chỉ là một nông dân không biết chữ. Khi tôi biết bà thì tôi đã thấy bà chẳng bao giờ nói đến sự sung sướng và cũng chẳng nói đến sự khổ đau.
Vậy bà là ai ? Và vì đâu bà có một cuộc sống như thế ? Tôi hoàn toàn không lý giải được con người bà. Nhưng tôi tin bà là người của cổ xưa còn sót lại bằng một cách nào đó.Và tôi chỉ biết khi nghĩ đến bà là tôi nghĩ đến cuộc sống quá nhiều bon chen, quá nhiều tham vọng, quá nhiều sầu não và quá nhiều sợ hãi của chúng ta.
Rút từ bản thảo cuốn sách Hồi tưởng về những người đã khuất.
PhotoPlus : Chia sẻ những khoảnh khắc của riêng bạn.

Read More...

Ở Huế, tại hẻm đường Âm Hồn, có một ngôi nhà tranh nhỏ, thanh bạch của gia đình Hoàng Phủ. Chính nơi ấy, trong một đêm tu họp của sinh viên tranh đấu, Trịnh Công Sơn đã hát “Vết lăn trầm” - một giai điệu báo hiệu một thời chiến tranh khốc liệt, báo hiệu sự nổi tiếng của chính mình. Không biết có nên đặt tên Trịnh Công Sơn cho con đường hẻm này không?

LTS: “Nghe tin sắp tới, Huế sẽ có thêm đường Trịnh Công Sơn, lòng thấy bồi hồi lạ. Một cảm xúc không rõ rệt trào dâng. Càng ngày càng xa Trịnh Công Sơn, song cũng càng ngày lại càng thấy anh hiện hữu hơn với đời sống. Nhưng nếu có đường Trịnh Công Sơn ở Huế thì đường ấy ở đâu, được đặt vào chỗ nào? Tất cả đều đang là những băn khoăn chờ một quyết định của các nhà lãnh đạo thành phố trả lời” – Nhà văn Thụy Kha đã nói với phóng viên Bee như vậy ngay sau khi chúng tôi mở lời về một con đường mang tên Trịnh Công Sơn ở Huế. Và cũng không chờ chúng tôi giải thích, rằng người ta đã định chọn một con đường mới mở ven sông Hương, nhà văn Thụy Kha vẫn tiếp tục dòng suy nghĩ, có lẽ đúng hơn là dòng cảm xúc, về Trịnh Công Sơn và một con đường theo nhà văn nên được đặt tên Trịnh Công Sơn


Sau ngày thống nhất đất nước, những giai điệu Trịnh Công Sơn chảy tràn vào tôi suốt ngày đêm, nhưng mãi tới cuối 1976, tôi mới có dịp ở Huế dài ngày để ngẫm nghĩ về những giai điệu ấy trên những đường phố Huế và thốt lên: “Sông lặng im mà áo em gợn sóng – Mùa hạ nào mùa hạ nào hạ trắng”.

Từ khi gặp và chơi với anh Sơn như bạn vong niên, mới trò chuyện, mới thấy con người anh, tâm hồn anh, sáng tạo anh đã dâng hiến cho Huế nhiều biết chừng nào. Những ca khúc của anh, tình khúc của anh chẳng có ca từ nào nhắc đến một lần chữ “Huế” mà sao nó Huế làm vậy, Huế đến vậy. Bởi thế, từ lâu người Huế yêu anh, tự hào vì anh. 
 
Con đường dự định sẽ được đặt tên Trịnh Công Sơn
Con đường dự định sẽ được đặt tên Trịnh Công Sơn

Nhưng hơn thế nữa là Huế cũng đã từng làm Trịnh Công Sơn đau đớn biết nhường nào. Những năm tôi đến Huế cũng là những năm Trịnh Công Sơn từ Sài Gòn về Huế. Anh định về xây dựng quê hương mình sau chiến tranh, nhưng ước muốn ngây thơ ấy của anh đã bị cản trở bởi những tư duy bảo thủ, công thần.  Và Trịnh Công Sơn chỉ là một gã nhạc sĩ quèn nửa tin, nửa ngờ…

Qua ngưỡng giới hạn có thể chịu đựng, Trịnh Công Sơn lại một lần nữa ly hương trở lại Sài Gòn. Anh để lại căn nhà tại Huế cho vợ chồng Hoàng Phủ Ngọc Tường ở buồng ngoài, còn buồng trong là Hoàng Vũ Thuật. Đấy là một căn nhà tầng hai thuộc một chung cư hai tầng đầu dốc Phú Cam. Vào Sài Gòn nhưng Trịnh Công Sơn vẫn nhớ Huế, vẫn trống trải vì xa Huế đằng đẵng bao năm.

Nhưng rồi “lòng thành cảm kích trời đất”, Trịnh Công Sơn đã dần dà có lại Huế trong mình và Huế cũng nhận ra mình có một Trịnh Công Sơn như một giá trị văn hoá cần trân trọng, lưu giữ. Bởi thế khi nghe tin Huế sẽ có đường Trịnh Công Sơn như Hải Phòng, Hà Nội có đường Văn Cao thì tôi cứ tự hỏi không biết đó sẽ là con đường nào?

Qua những trang viết của Hoàng Phủ Ngọc Tường, được biết rằng xưa kia ở Huế, tại hẻm đường Âm Hồn, có một ngôi nhà tranh nhỏ, thanh bạch của 
gia đình Hoàng Phủ đã được biến thành nơi trú ngụ của bạn bè anh Tường và được đặt tên theo truyện Kim Dung là “Tuyệt tình cốc” cho vừa hiệp sĩ, vừa lãng mạn. Chính ở nơi ấy, trong một đêm tu họp của sinh viên tranh đấu, Trịnh Công Sơn đã hát “Vết lăn trầm” - một giai điệu báo hiệu một thời chiến tranh khốc liệt, báo hiệu sự nổi tiếng của chính mình. Không biết có nên đặt tên Trịnh Công Sơn cho con đường hẻm này không?

Hay có khi lại chính là con đường lên dốc Phú Cam có căn nhà của anh xưa kia. Chả biết nữa. Thôi tuỳ giời. Chỉ biết trong lòng người Việt Nam luôn luôn có những giai điệu Trịnh Công Sơn. Có thể sẽ là một con đường mà ở đó, Trịnh Công Sơn đã nhìn thấy bà mẹ bán trái bí bên hè phố để rồi viết ra “Bà mẹ Ô Lý” đầy thân phận một thời:
Một sớm đã về dừng chân phố thị
Mẹ ôm trái bí mắt còn ngẩn ngơ
Đường vắng bên lề một thân rất nhỏ
Mẹ mang trái bí đi về chợ xa

Từ chỗ “gần như niềm tuyệt vọng” đến hồi: “Tôi ơi! đừng tuyệt vọng”, Trịnh Công Sơn đã đúng khi hy vọng về sự công bằng và đúng đắn ở cõi đời.
Thụy Kha - Bee.net.vn

Read More...

"Anh ở đâu, về ngay, con mình ngất xỉu, cô giáo mới đưa về nhà. Giờ con thở yếu ớt quá, em không biết nó bị làm sao nữa", anh Nguyễn Văn Nam, ngụ trên đường Cao Thắng Q.3, TP. HCM, giật mình khi nhận được tin nhắn của vợ. Dù đang rất vui vẻ chén chú chén anh với đồng nghiệp, anh cũng phải vội vã cáo lui, chạy một mạch về nhà.

Vừa tới cổng, anh Nam hết sức ngỡ ngàng khi thấy đứa con trai lên năm đang ngồi tỉnh bơ với đống đồ chơi. Thoáng thấy bóng cha, bé Minh chạy ù ra đón.
Thấy con vui vẻ, bình thường, anh Nam hỏi vợ: "Sao em nói con xỉu, rồi còn bảo là đang nằm thở yếu ớt? Thế này là sao?". Chị Lan, vợ anh Nam, chưa kịp đáp lời, đứa con trai đã lên tiếng: "Con có xỉu hồi nào đâu ba".
"Sao em lại nói dối con bệnh chứ, làm anh lo lắng quá", anh Nam trách móc. Lúc này chị Lan mới lên tiếng: "Em đã nhắc anh mấy lần là phải đưa em đi siêu thị mua thức ăn cho cả tuần tới nhưng anh cứ bảo bận việc. Em biết anh đi nhậu với đồng nghiệp nên phải nghĩ ra cách này thôi".
Trước những lý do của vợ, anh Nam chỉ còn biết lắc đầu: "Tốt nhất lần sau em đừng bao giờ hù dọa anh kiểu này nữa".
Những bà vợ thích dọa
Chúng tôi đã làm một cuộc điều tra nhỏ với 50 phụ nữ đã có gia đình. Câu hỏi được đặt ra: "Bạn có thường hù dọa chồng không và bằng cách nào?".
Không nằm ngoài dự đoán, 100% phụ nữ được hỏi đều trả lời đã từng hù dọa chồng ít nhất một lần. 30% phụ nữ trả lời là trong lúc tức giận, họ đã dọa chồng bằng "bài ca" ly hôn, 20% phụ nữ hù dọa chồng bằng cách xếp quần áo vào va-li để chuẩn bị cho cuộc ra đi và đã từng bỏ nhà đi thật xa, số còn lại thường xuyên hù dọa chồng bằng cách bảo con ốm, con đi lạc, bản thân mình đau, tự tử, nhà có việc gấp...
Khi chồng phớt lờ những nguyện vọng của mình hay xảy ra tranh cãi, phụ nữ thường dùng mọi cách để được  chồng nhượng bộ. Hù dọa là chiêu được họ sử dụng nhiều nhất.
Dọa mãi hóa lờn
Một vài lần đầu tung "chiêu" hù dọa thành công, phụ nữ cảm thấy đây là cách hiệu quả và cứ thế tiếp tục để đạt được mục đích. Họ không biết rằng càng dọa nhiều sẽ càng nhanh mất tác dụng.
Những chiêu kiểu: con ốm nặng, về nhà bố mẹ ruột, bỏ đi, mang con theo hay ly hôn, thậm chí có người còn tự hành hạ bản thân, dọa tử tự... được không ít bà vợ sử dụng thường xuyên.
Chị Lan trong câu chuyện trên đã có rất nhiều cách dọa chồng. Biết anh Nam rất thương con nên mỗi lần vợ chồng lục đục, chị đều dọa đưa con về nhà ông bà ngoại ở. Anh Nam đành phải xuống nước năn nỉ. Thế nhưng, dần dần anh chai sạn trước những lời của vợ như: "Đã như vậy, chúng ta ly hôn đi, tôi nuôi con. Mẹ con tôi chẳng cần anh", hoặc chị đùng đùng dắt con về nhà bố mẹ ruột, không nói không rằng. Lần đầu, anh còn sang đón, lần thứ hai, thứ ba, anh chưa sang đã thấy vợ về nhà từ lúc nào.
Chị Lan bảo: "Tôi làm mọi cách để lời nói của mình có tác dụng tức thì và khiến chồng phải run sợ!".
Thế nhưng, ngược lại với suy nghĩ của chị, tinh thần anh ngày càng "thép" hơn, tỷ lệ thuận với số lần bị vợ "ra chiêu".
Chuyện hù dọa chồng của chị Lan lên đến đỉnh điểm khi đầu năm 2009, chị bắt gặp tin nhắn hẹn hò trong điện thoại của chồng. Từ khi biết chồng có ý ngoại tình, chị Lan luôn tìm mọi cách để anh trong tầm kiểm soát và theo đó, số lần hù dọa cũng tăng lên.
Trong một lần quá giận chồng, chị Lan lại tuyên bố: "Tôi sẽ ly dị anh!". Lần này, anh Nam không còn sợ nữa mà cười khẽ: "Thì cứ viết đơn thử xem, lần nào em cũng dọa anh thôi!". Nói rồi anh nổ máy xe bỏ đi trong tiếng kêu khóc tức tối của vợ.
Thực tế, những kiểu dọa chồng như thế này chỉ có tác dụng trong một, hai lần đầu. Về lâu dài, anh ấy sẽ mất niềm tin vào bạn. Tai hại hơn, nếu có việc khẩn cấp thật, người vợ có nhắn gọi chồng, các đấng mày râu cũng khó mà phân biệt thật, giả. Chưa kể, thường xuyên bị lừa, nhiều ông chồng cảm thấy ức chế, càng xa lánh vợ hoặc phản ứng ngược cho hả lòng hả dạ.
Nhiều cặp vợ chồng họ dọa ly hôn dẫn đến ly hôn thật. Đó là hậu quả không mong muốn của một số phụ nữ. Thế nhưng, vì tự ái và không thể rút lại lời tuyên bố, họ đã đánh mất hạnh phúc gia đình của chính mình.
Đó không phải là cách
Theo chuyên viên tư vấn tâm lý Võ Thị Nguyên Lệ, hiện công tác tại Trung tâm Tư vấn Tình yêu - Hôn nhân - Gia đình TP. HCM, thuộc Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nan, dù đàn ông có "yếu bóng vía" hay thỉnh thoảng nghe lời vợ, những lời hù dọa đó chỉ có tác dụng khi các chị em còn ở thế thượng phong.
Họ không biết rằng đàn ông rất ghét bị hăm dọa, nhất là khi người thích dọa là vợ mình. Họ cảm thấy bị lừa, mất mặt. Lòng tự ái trỗi dậy và họ bắt đầu phản ứng ngược khi vợ áp dụng "chiêu" dọa ở lần kế tiếp. Nhiều hậu quả không mong muốn sẽ xảy ra.
Chuyện hù dọa chồng bằng nhiều cách chẳng những không mang lại kết quả tích cực, mà còn khiến người bị đe dọa mang tâm lý nặng nề, tiêu cực.
Chuyên viên tư vấn tâm lý Nguyên Lệ cũng cho rằng việc đem hôn nhân ra đe dọa là điều không nên. Hôn nhân là mối quan hệ được xây dựng dựa trên tình yêu và sự bình đẳng, tự nguyện của cả hai người. Đó là sự gắn kết thiêng liêng nên không phải bạn có thể phá vỡ bất kể lúc nào bạn muốn. Điều này cho thấy bạn không tôn trọng mối quan hệ vợ chồng, không xem hôn nhân là nền tảng của hạnh phúc, từ đó sẽ dẫn đến tan vỡ gia đình.
Khi tức giận, đàn ông có thể sẵn sàng ký ngay vào đơn ly hôn mà không cần suy nghĩ.
Vì thế, khi chồng có dấu hiệu thờ ơ với cuộc sống gia đình, bản thân bạn không còn cách thuyết phục, có thể nhờ đến người thân, bạn bè thân thiết của chồng để tìm sự giúp đỡ. Chuyện ly hôn chỉ nên đề cập đến khi mọi chuyện không thể cứu vãn được nữa.
Đồng thời khi dọa kiểu này, bạn phải chuẩn bị tinh thần, xem xét lại tình cảm của anh ấy dành cho mình như thế nào vì điều đó có thể trở thành sự thật.
Hãy kéo chồng về phía mình thay vì hù dọa và xua đuổi. Đừng để những lời của mình trở nên vô trọng lượng, nhàm chán.
Thực tế cho thấy, nhiều người vợ "trói" ông xã bằng sự khéo kéo, mềm mỏng đạt kết quả khả quan hơn rất nhiều.
Khi ấy, đức lang quan sẽ sẵn sàng làm vui lòng bạn một cách tự nguyện. Hơn nữa, nó còn thể hiện tình yêu của anh ấy chứ không phải theo kiểu miễn cưỡng, gượng ép. Vợ chồng sẽ càng khăng khít, thông cảm và hiểu nhau hơn.
Chiêu "lạt mềm buộc chặt" không bao giờ cũ và thừa trong mỗi thế hệ, từ xưa đến nay.
Theo Tiếp thị Gia đình


Read More...

Anh ấy là mối tình đầu của tôi, chúng tôi yêu nhau từ thời sinh viên, khi tôi chuyển từ ký túc xá ra khu trọ thì tôi và anh bắt đầu quan hệ. Tình yêu của chúng tôi kéo dài khoảng 2 năm nhưng chuyện quan hệ mới là chuyện hơn 2 tháng gần đây.
Mô tả ảnh.
Tình yêu trong sáng (Ảnh chỉ có tính chất minh họa, nguồn xomnhiepanh.com)
Thực ra, trước đó tôi là người rất nghiêm túc về chuyện quan hệ trước hôn nhân, thế nhưng khi yêu anh rồi, anh đề nghị, đòi hỏi quá nhiều nên tôi nhắm mắt để anh làm liều. Tôi không ngờ rằng chỉ vì một cái gật đầu trong một phút yếu lòng mà tôi mất đi sự trinh trắng. Ban đầu tôi cũng tự trách mình, thế nhưng vì sau khi quan hệ, anh vẫn ở bên tôi nên tôi cũng nhẹ lòng dần đi.

Gần đây, cho dù tôi không hề kêu ca là mình túng thiếu nhưng mỗi lần quan hệ xong anh đều để lại tiền cho tôi. Khi thì 200 nghìn đồng, khi thì 300 nghìn đồng… Anh bảo rằng để đó để tôi mua thức ăn, đồ uống để bồi bổ và dưỡng sức. Tôi cố từ chối nhưng không được, anh nhất quyết để lại với thái độ cương quyết. Nhiều lần tôi nhận và tự an ủi mình rằng, anh đưa để tôi giữ tiền và chăm lo cho sức khỏe của mình.

Thế nhưng có lần anh đưa tiền sau khi quan hệ làm tôi bị ám ảnh mãi. Anh ấy đưa cho tôi 300 nghìn, tôi kiên quyết bảo rằng “em không thiếu tiền, anh tiết kiệm cho tương lai sau này của mình”. Chỉ vậy thôi mà anh ấy nói bằng giọng lạnh lùng, khắc nghiệt: “Kệ đi, lương em được mấy đồng, cầm lấy để mua thuốc tránh thai”. Tôi hơi choáng vì cái cách anh đưa tiền và tự tính toán nó dùng vào việc gì… Cả ngày hôm đó tôi cứ nghĩ ngợi mãi, câu nói của anh ám ảnh, khiến tôi trở nên mệt mỏi và sợ hãi.

Tôi chợt vấn lại bản thân mình, từ khi quan hệ anh có hỏi han, lo lắng cho sức khỏe của tôi đâu? Ngày xưa chúng tôi hay nói về đám cưới của hai đứa, gia đình và những đứa con, nhưng dạo này thì không. Anh không muốn đám cưới nên không nhắc nữa? Có phải anh đã chán em Khải ơi?

Ngày xưa hồi mới yêu nhau, tôi rất thận trọng. Những lần động chạm da thịt đầu tiên, tôi cảm giác anh háo hức hơn bây giờ nhiều. Tôi đã suy nghĩ và chắp nối kí ức của mình, tôi cũng không đủ tỉnh táo để phán xét hành vi của anh nữa.

Nếu tình yêu và cho đi và nhận về, phải chăng đồng tiền anh đưa tôi chỉ là cách để anh cảm thấy mình bớt có lỗi… Có phải tôi đã nhầm lẫn, anh đưa tiền muốn tôi nhận là vì yêu tôi?

Khi viết những dòng tâm sự này, nước mắt tôi cứ chực trào ra. Tôi chỉ biết khóc về phút giây “không biết giữ” của mình. Giá mà tôi được làm lại… Tình yêu trước hôn nhân của chúng tôi sẽ không có sự hiện diện của tiền, tôi ước mơ mình tìm lại được cảm giác của những ngày xưa ấy.
Hồng Nhung (nhung_k23@...) Theo maivoo.com

Read More...

Nghiện tình dục không chỉ xảy ra ở nam giới, nữ giới cũng có những người ham muốn thái quá nên phải nuôi thêm bồ mặc dù bản thân đang làm nghề mại dâm.
Thèm quá, gạ tình cả quản giáo
Nói đến chứng nghiện tình dục, chuyên gia tâm lý Đinh Đoàn (Công ty TNHH tư vấn tâm lý, đào tạo phát triển Cá nhân & Cộng đồng) lật lại “hồ sơ” tư vấn của mình. Câu chuyện về những chàng trai, cô gái mới lớn mắc “bệnh” thủ dâm và cầu cứu đến nhà tâm lý dường như đã quá quen thuộc. 
Nhưng câu chuyện về một người phụ nữ làm nghề mại dâm mắc chứng nghiện đàn ông khiến chuyên gia ám ảnh mãi.
Cô gái đến xin tham vấn tâm lý và xin được dấu tên. Nhìn vẻ ngoài đó là một cô gái rất xinh và có sức quyến rũ, cô ấy làm nghề mại dâm vài năm. Việc tiếp xúc với đàn ông trở thành quen thuộc, cô tiếp hàng chục khách/ngày, có người "vần vò" thân thể mình, lâu dần thành quen.
Nhiều lần bị công an bắt, đưa đi cải tạo ở trại giáo dưỡng. Ở đó, cô ấy "thèm quá" tới mức lên cơn và cảm giác thấy khó thở, gạ gẫm cả quản giáo.
Sau thời gian đi giáo dục, lẽ ra cô trở lại cuộc sống bình thường nhưng cô rơi vào cảnh ngựa quen đường cũ, lần này thì khác với trước không phải vì cô muốn kiếm tiền. Cô tâm sự, trong những buổi đó, nếu khách nào làm tốt cô còn cho họ tiền thay vì cô được tiền.
Mặc dù vậy, cô ấy rất ý thức được thói quen không có lợi này của mình và cô khổ sở vì nó nhưng cô luôn bị ám ảnh khó bỏ được mỗi khi cơn “nghiện” lên.
 

Trước kia cô làm nghề bán dâm, nay phải... nuôi một anh ở nhà, chuyên phục vụ cô những khi cô có nhu cầu.
Trong một khoá học về giá trị sống do một 
tổ chức Phi Chính phủ tổ chức, đang học thì cô xin phép về để "giải quyết" vì không thể chịu nổi. Khi đã thỏa mãn ham muốn, cô trở lại lớp học tiếp.
Câu chuyện kéo dài hàng tiếng đồng hồ khi những dòng tâm sự của cô được tháo bỏ. Cô xin tư vấn cai nghiện tình dục.
Chuyên gia tâm lý Đinh Đoàn nhớ nhiều trường hợp nữ giới nghiện tình dục tới mức với ai cũng làm được chuyện đó, bất kể đó là chồng, bạn của chồng, anh chồng, cậu thanh niên đáng tuổi con mình hay với ông già đáng tuổi bố mình.
Nghiện tình dục có thể cai được
Chuyên gia tâm lý Đinh Đoàn đưa ra khái niệm nghiện tình dục như sau: Nghiện tình dục được hiểu là những người có ám ảnh về tình dục và phải thoả mãn nhu cầu tình dục bằng mọi giá, không thể cưỡng lại được. Người có nhu cầu tình dục cao, nhưng biết làm chủ nhu cầu của mình, không gọi là nghiện tình dục.
Nghiện tình dục đa dạng, không chỉ đơn thuần là quan hệ tình dục hay giao hợp, do đó nó có thể gặp ở cả người trẻ lẫn người lớn tuổi, cả nam lẫn nữ.
Những em thanh niên mới lớn lo lắng vì mỗi ngày thủ dâm nhiều lần, không làm thì người bứt rứt, khó chịu. Có khi đang làm việc, đang học phải giả vờ vào toilet  để "tự xử lý" mới nhẹ người, hết cơn nghiện.
Những người đàn ông gặp người phụ nữ nào, cũng chỉ nghĩ đến việc làm sao "lên giường" được với người ta, tái phạm nhiều lần, hứa hẹn với vợ nhiều lần, nên thường được gọi là những người "ngoại tình kinh niên". Những anh chồng trẻ, đêm đêm lén vợ, chat sex với bạn tình đến khuya, hay vừa xem phim "tươi mát", vừa tự thủ dâm đến mệt nhoài.
Hiện nay ở Mỹ có hơn 8 trung tâm y khoa chuyên chữa trị cho những người bị rối loạn ham muốn tình dục. Trung tâm "Hàn gắn cuộc sống" (LHC), tại Santa Fe ở tiểu bang New Mexico đưa ra hai chương trình "cai nghiện": một cho đàn ông và một cho phụ nữ.
Ở Việt Nam, chưa ai dám chỉ thẳng ra người nào là người nghiện tình dục, nhiều người nghiện tình dục cũng không thừa nhận mình bị nghiện, nên khó triển khai dịch vụ chữa trị. Chỉ một số ít người cảm thấy việc nghiện tình dục của mình mang lại quá nhiều phiền phức, hoặc bản thân đứng trên bờ vực đổ vỡ hạnh phúc mới giật mình và tìm đến các phòng tư vấn tâm lý, mong hướng dẫn cách tự cai, chứ không dám tới gặp bác sĩ tâm thần.
Nghiện tình dục cũng giống nghiện ma tuý, rượu, thuốc lá, chỉ là thói quen khó bỏ nhưng có thể cai được. Điều quan trọng là người trong cuộc đã có ý thức muốn cai (sẽ thắng lợi 50%). Có thể cai nghiện tình dục bằng cách "cắt cơn ngay" hoặc giảm từ từ, kết hợp tâm lý trị liệu, vật lý trị liệu, lao động hay thể thao trị liệu.
Tường Vân ( Theo Bee.net.vn )







Read More...



Tôi đã 32 tuổi và đang kinh doanh tại nhà, còn cô ấy đang làm việc cho một công ty liên doanh. Tôi có một gia đình có thể nói là rất đẹp và hạnh phúc nếu nhìn từ bên ngoài vào. Chúng tôi đã có hai đứa con trai, cháu lớn đã 5 tuổi, còn cháu bé mới có 2 tháng tuổi.

http://c.uploadanh.com/upload/0/552/0.147345001248265143.jpg

Chúng tôi quen nhau từ năm 1998, khi ấy chúng tôi còn ở quê, vì hoàn cảnh gia đình cho nên chỉ sau một thời gian ngắn chúng tôi phải xa nhau, tôi vào trong miền Nam để tìm kiếm việc làm và tiếp tục học tiếp, còn cô ấy ở lại Hà Nội học Đại Học.
Trong quãng thời gian này tôi vẫn một lòng chung thủy với mối tình đầu, dù tôi lúc ấy có rất nhiều lựa chọn, nhưng thực lòng tôi chỉ yêu mình cô ấy, còn cô ấy thì lại khác, khác tôi rất nhiều… Cô ấy đã có bạn trai ngay khi tôi đi xa, người đó là một anh bạn học phổ thông, và cũng ở cùng quê với chúng tôi, nhưng mối quan hệ của cô ấy với người bạn trai này không được gia đình cô ấy chấp nhận.

Chính vì thế mà cơ hội đến với tôi rất nhanh, vào cuối năm 2000 tôi gửi thư cho cô ấy, và chúng tôi bắt đầu liên hệ và yêu nhau hơn từ đây. Đến đầu năm 2002 tôi ra Hà Nội gặp cô ấy và mọi chuyện của chúng tôi đã rõ ràng hơn. Cùng năm ấy, vì hoàn cảnh gia đình tôi lúc ấy rất buồn. Mẹ tôi bị bệnh nặng cho nên chúng tôi phải tổ chức cưới trước khi mẹ tôi qua đời.

Đến cuối năm 2003 chúng tôi có đứa con trai đầu lòng. Từ đây tôi nghĩ cuộc sống của mình đã hạnh phúc thực sự, nhưng tất cả không được như tôi nghĩ, tôi mong. Từ ngày cô ấy vào làm trong công ty, điều kiện ở đó rất thoải mái, điện thoại có, mạng chát có, từ đó mà cô ấy đã liên hệ và quan hệ tình cảm với rất nhiều người khác nhau, có vợ rồi cũng có, chưa có vợ cũng có, tất cả những việc này là do tôi phát hiện được qua những nick chat của cô ấy.

Tôi cũng đã khuyên bảo cô ấy rất nhiều, cô ấy xin tôi tha thứ, và hứa không như thế nữa, nhưng sự thật thì hết lần này đến lần khác, chứng nào vẫn tật ấy, cô ấy tiếp tục giả dối với tôi, và tôi thực sự đau lòng hơn cả là cô ấy vẫn không quên người tình cũ, vẫn thừơng xuyên gọi điện và trưa nào ở công ty cũng chát với nhau, hẹn hò nhau.

 Đọc được những lời ngọt ngào âu yếm của bạn trai cũ của cô ấy gửi qua nick chat mà lòng tôi đau thắt, tôi thực sự mất hết niềm tin với cô ấy, bởi cô ấy lừa dối tôi đã rất nhiều lần và một thời gian rất dài, cô ấy sống với tôi, nhưng tình cảm thì lại dành cho người khác.

http://c.uploadanh.com/upload/0/545/0.209688001248193954.jpg

Ngay cả thời gian cô ấy có bầu cháu thứ hai, và cho đến lúc này cháu mới được có 2 tháng tuổi nhưng cô ấy vẫn tiếp tục quan hệ với người bạn trai cũ, điện thoại và chát với nhau thường xuyên. Hàng ngày sống bên chồng mà tâm trí cô ấy chỉ nghĩ đến những việc trăng hoa kia mà thôi.

Lúc này đây tôi đang rất buồn, tôi thực lòng rất yêu cô ấy và hai đứa con của tôi, nhưng tôi không đủ nghị lực để vượt qua sức ép ghê gớm từ những việc vợ tôi làm, và những gì cô ấy dành cho tôi hàng ngày. Một mình tôi không thể vun đắp hạnh phúc và xây dựng một nền tảng vững chắc cho các con tôi sau này được nữa.

Tôi đang có những ý nghĩ tiêu cực, muốn dứt bỏ gia đình khi niềm tin bị đổ vỡ, tôi thấy mình rất mệt mỏi vì những chuyện cô ấy gây nên. Nhìn vào cách cư xử của cô ấy với tôi bây giờ tôi nghĩ cô ấy không bao giờ từ bỏ được những việc cô ấy đã làm, và sẽ không bao giờ giờ quên được người tình cũ.

Hàng ngày vợ tôi và người tình cũ vẫn liên hệ, gọi điện, nhắn tin cho nhau với những lời lẽ nhớ nhung, mong gặp… Thực sự tôi rất đau lòng, muốn cô ấy thẳng thắn và thành thực với tôi nhưng cô ấy vẫn một mực nói rằng "không có gì cả, chỉ là nói chuyện thôi". Cô ấy không có biểu hiện sửa chữa, thậm chí còn bực tức, phát điên lên khi tôi phát hiện ra thói trăng hoa của cô ấy.

Tôi cũng đã nói chuyện với người tình cũ của cô ấy, tôi muốn mọi chuyện phải rõ ràng, nhưng việc làm của tôi lại khiến cô ấy bực tức, không vui… Tôi thực sự không biết cô ấy sẽ làm gì trong những ngày tháng tới đây nữa. Và không biết cô ấy cần gì ở người đàn ông kia nữa, người đó cũng đã có vợ con rồi?

Đứa con trai thứ hai của tôi còn quá nhỏ, tôi không muốn các cháu thiếu bố, hoặc mẹ, và tôi thì vẫn rất yêu cô ấy, nhưng nếu cô ấy cứ tiếp tục thế này thì lòng tôi đau lắm. Mặc dù tôi rất sợ và không mong muốn điều tồi tệ nhất đến với mình, nhưng cứ sống trong cảnh phải đi theo dõi vợ ngoại tình, và chịu sự lạnh nhạt, lừa dối của cô ấy thì tôi thực sự không cần thiết một điều gì nữa. 

Trái tim tôi đã bị tổn thương quá lớn, tôi nghĩ nếu tôi quyết định chia tay cô ấy thì cũng phải đợi cho đứa con thứ hai của tôi lớn thêm chút nữa, đồng thời cũng để xem cô ấy có thay đổi và sửa chữa được những lỗi lầm của mình hay không? Tôi muốn dành cho cô ấy một cơ hội cuối cùng.


Lúc này đây tâm trí tôi đang rối bời, tôi phải làm sao đây? Mong chuyên mục và các bạn cho tôi một lời khuyên chân thành. Cám ơn!
( theo tin69 )


Read More...

Anh đã từng yêu bạn thân em, một cô gái ngoan hiền, nhu mì, nữ tính… Em dường như trái ngược hoàn toàn với cô ấy! Em không xinh đẹp, cũng chẳng dịu dàng… nhưng em có một vẻ gì đấy rất cuốn hút! Và anh để ý em cũng vì điều đó!

Em đang học ngành thiết kế thời trang, cái ngành rất cần có một tâm hồn biết yêu cái đẹp, phải năng động và luôn đòi hỏi sự đam mê… nhưng đó cũng chính là nguyên nhân khiến tình yêu của chúng mình sắp tan vỡ!

Những ngày tháng qua, được anh yêu thương, quan tâm, chăm sóc… em đã rất hạnh phúc khi có anh bên cạnh! Em ngỡ tưởng mình đã tìm thấy bến đỗ bình yên trong cuộc đời này! Nhưng nào đâu ngờ…

Anh suốt ngày nghi ngờ em, dằn mặt em vì những cuộc điện thoại, những tin nhắn hỏi thăm của bạn bè… Và những ngày tháng yêu thương ấy vội qua… Những trận ghen tuông, cãi vã cứ liên tiếp xảy ra! Em nín nhịn, chấp nhận vì em không muốn đổ thêm dầu vào lửa, em không muốn anh hiểu nhầm và nghi ngờ em như thế nên em tự thu mình lại trong thế giới của riêng mình, đổi số điện thoại để chỉ liên lạc với những người thân và bạn bè của mình nhưng anh vẫn chưa bằng lòng với điều đó…




Em không xinh đẹp, cũng chẳng dịu dàng… nhưng em có một vẻ gì đấy rất cuốn hút!

Hôm trước, em gửi nhầm tin nhắn cho một đứa bạn thân: “Mình ơi! 8h người ta qua nhà mình rồi lên nhà anh H lấy đồ với ta nha!”. Và cũng chẳng hiểu sao em lại gửi nhầm vào số máy của anh, để rồi anh lại hiểu nhầm và nói em lừa dối anh! Mặc dù em đã thanh minh là chẳng có gì mờ ám ở cái tin nhắn ấy cả nhưng anh không thèm nghe em nói và không ngớt lời mắng nhiếc em! Thật lòng em rất buồn vì thái độ ấy của anh! Chẳng nhẽ tình yêu của anh dành cho em chỉ có thế thôi sao? Chẳng nhẽ anh không có đủ niềm tin vào tình yêu của chúng mình bấy lâu sao anh?

Nhưng điều đó không có nghĩa lý gì với cuộc nói chuyện giữa chúng mình ngày hôm ấy! Để rồi em đã hiểu ra nguyên nhân bấy lâu nay anh muốn cãi vã với em là anh không quên được quá khứ của em!

Trước khi đến với anh, em cũng đã từng yêu một người, anh ấy là mối tình đầu của em và cũng là người đầu tiên em trao tặng sự trong trắng của mình! Và khi chúng mình tìm hiểu nhau, em cũng đã thẳng thắn tâm sự với anh điều đó… và anh đã chấp nhận bỏ qua tất cả để đến với em! Anh bảo anh yêu em, cần em chứ không phải yêu trinh tiết của em! Hơn nữa, quá khứ chỉ là quá vãng mà thôi… nó sẽ chẳng còn ý nghĩa gì trong thực tại, trong tình yêu của chúng mình nữa!

Liệu em có nên tiếp tục mối quan hệ này với anh nữa hay không?

Vậy mà hôm ấy anh đã thẳng thừng hỏi em rằng “Em đã từng quan hệ với người ta bao nhiêu lần rồi?”. Em đã không muốn nhắc đến chuyện ấy, không muốn ám ảnh bởi những hình ảnh ân ái bên người cũ nữa… thì tại sao anh lại nhắc đến làm gì? Anh có biết được em đã sốc như thế nào khi nghe câu hỏi ấy của anh không?
Thế nhưng, anh đã không chỉ dừng lại ở đó, anh bới móc quá khứ của em, đay nghiến, sỉ vả em chẳng khác gì một con điếm cả… Và đến tận giờ phút này, em vẫn không dám tin đấy là những câu nói từ miệng anh thốt ra…

Anh đã từng nói anh bỏ qua tất cả và chỉ cần em, chỉ cần tình yêu của em mà thôi! Vậy mà giờ đây anh lại hỏi em những câu hỏi đau đớn đến tận cõi lòng ấy! Em đang tự hỏi mình: Liệu em có nên tiếp tục mối quan hệ này với anh nữa hay không? Em không biết mình phải làm gì để anh hiểu được tình yêu của em nữa!

Em biết rằng, mình còn yêu anh rất nhiều! Nhưng nếu như em cố gắng níu kéo, cố gắng để anh hiểu được tình yêu của em dành cho anh thì sẽ không biết bao nhiêu lần nữa anh ghen tuông, nghi ngờ em và nhất là xóa được những hình ảnh trong quá khứ của em ?

 --> Bạn nên để lại nhận xét cho các bài viết bạn đã xem hoặc có thể gửi những bài viết - câu chuyện chia sẽ trên web này
Theo 24h - socola

Read More...

Tâm sự 24h thân mến, tôi và cô ấy không biết là có còn gặp nhau nữa không, vì tôi không dám gặp cô ấy nữa, nếu như có thể các bạn hãy giúp tôi gửi đến cô ấy bức thư này...
Và nếu có thể, một nhạc sĩ nào đó hãy giúp tôi hoàn thành bài hát này:
Điều không thể nói
Hàng cây đứng xanh xao tàn úa, trút lá cuối thu
Ước mong chi em đến bên đây cho đời thêm nhung nhớ
Ở nơi quê nhà em có biết con tim anh rất nhớ em
Những lúc ngồi buồn muốn gọi cho em nhưng sợ em đã lãng quên
Gánh vác cuộc tình nặng trĩu trên lời đầu môi
Ở sâu trong tim lời yêu thương anh nào dám nói
Im tiếng bên em cho cuộc tình kia bay về nơi xa xôi
Em biết chăng em ơi anh đã yêu em rồi
Mai mình cách xa, em có biết anh yêu em nhiều lắm không?
Chắc vì em vô tâm nên em vờ như không biết
Không - cuộc tình anh mãi về không
Biết đâu mai đây sẽ nói với em thế nào
In dấu trong cuộc tình ngày nào là cô bé ngây thơ hồn nhiên
Êm đềm như sông xanh, lững lờ như không bờ bến
Từng bước chân em qua nhẹ nhàng vỗ giấc trong anh
Anh như đang say sưa ôm bóng em trong đời
Em còn nhớ bài hát này không? Bài hát này anh sáng tác khi mà mình phải xa nhau, em về quê, còn anh vẫn ở trên Hà Nội. Nhớ em vô cùng và anh viết bài hát này. Thật lạ là tại sao một người chả biết chút gì về âm nhạc lại viết được một bài hát chứ đúng không em. Chắc có lẽ là tại anh quá yêu em đó thôi. Bài hát này, anh vẫn chỉ hát cho một mình em nghe, chưa một lần phổ nhạc, vì anh có biết nốt nhạc đâu. Mong là sau này anh sẽ gặp được một người am hiểu về âm nhạc làm giúp anh chuyện này.
Em, hôm nay khi em đọc những dòng tin nhắn trong máy anh, em đã khóc. Anh rất đau lòng, rất buồn nhưng anh không thể nói được gì, vì đó là sự thật. Tin nhắn đó hoàn toàn là sự thật, dẫu phũ phàng đến đâu thì anh biết đó vẫn là sự thật và mình phải biết chấp nhận thôi. Anh muốn ôm chặt em vào lòng, muốn giải thích cho em hiểu, muốn được bày tỏ với em, nhưng anh không thể làm được. Anh xin lỗi. Những chuyện gì là thật, thì không thể dùng lời lẽ gian dối để bào chữa đúng không em. Em đã tháo nhẫn đính ước, vậy anh còn đeo nó làm gì. Nếu ngày mai chúng mình chia tay, thì xin em hãy cứ để cho đôi nhẫn đó được ở bên nhau em nhé.
Vậy là chúng mình quen và đã yêu nhau được gần một năm rồi em nhỉ? Cả 2 đứa đến với nhau đều từ là những mối tình đầu say đắm nhưng lại có một kết thúc không có hậu. Hai đứa đến với nhau sau 1 đêm tâm sự bên bờ hồ, một đêm lạnh đầu đông rong ruổi khắp phố phường Hà Nội. Rồi sau đó, anh đã yêu em đằm thắm và chân tình lúc nào không hay. Anh đã đưa em về ra mắt gia đình, bố mẹ. Mọi người đều rất yêu quý em, cũng như em vậy. Nhưng tại sao em ơi?
Trước khi yêu anh đã nói với em rất nhiều lần, anh chỉ biết yêu và hận. Anh yêu sẽ hết sức mình nhưng khi anh hận thì sẽ thật kinh khủng đó đúng không em. Vậy mà em lại đang tâm làm điều đó với anh. Thực sự khi đi chung với em, em nhắn tin với người khác, anh thấy rất buồn. Và khi nghe những lời lẽ ướt át em dành cho người đó, anh đã không thể chịu nổi. Nhưng anh vẫn cố nhẫn nhịn vì anh quá yêu em. Anh chỉ biết nói khéo cho em hiểu, nhưng mà sao em đam mê vậy em. Nếu thực sự em không yêu anh, em vẫn có thể nói chia tay mà. Tại sao em lại có thể vừa nói những lời lẽ ngọt ngào với anh, vừa đam mê bên người đó chứ. Đêm đó là đêm anh không thể nào quên nổi, anh không thể nào nằm yên được một phút khi mà anh gọi điện hay nhắn tin em đều không đáp lại. Anh biết có lẽ anh đã mất em thật rồi. Lúc đó anh thật buồn, anh thật sự muốn tìm đến cái chết. Tại sao anh khi yêu ai cũng hết lòng, vậy mà anh lại nhận được cái kết cục này đây. Em có biết cả đêm đó anh lang thang trên Hà Nội, không mục đích. Cho đến lúc anh gặp em. Anh biết, anh nhìn vào mắt em, anh hiểu. Thực sự anh đã mất em rồi. Và thực sự, anh và cả tình yêu của anh đã chết. Anh thật sự shock khi em giải thích điều đó một cách đơn giản: "Anh có lúc làm em thấy chán, và anh ấy là người mà ai nhìn thấy cũng muốn yêu". Đó là những vết dao đâm vào tim anh, làm anh không thể làm khác được, chính nó đã đánh thức con người còn lại của anh, một kẻ hận tình ngốc nghếch. Tại sao ngày đó em đã chán anh, em không nói chia tay để giờ đây anh phải hận em thế này?
Anh đã giả vờ tha thứ cho em, anh yêu và chiều em hơn, anh tận tuỵ với em hơn để kéo em lại phía anh. Và khi điều đó đã trở thành hiện thực thì anh đã vạch kế hoạch để trả lại em những gì anh đã nhận. Em biết không, anh đã nói yêu và chung đụng với không biết bao nhiêu cô gái, dù thực lòng anh chẳng có tình cảm với họ một chút nào. Và anh vờ để cho em biết, để em phải nếm thử cái cảm giác đó, cảm giác của anh năm xưa. Em thật ngốc khi lúc nào cũng tin lời giải thích của anh, những cái vuốt ve, nhưng lời âu yếm. Những lúc anh thấy em khóc, anh cũng rất buồn, rất hận mình, nhưng anh lại không làm khác được. Anh không biết là đã hận rồi sao anh còn yêu em nhiều như thế. Nhưng hôm nay, khi mà tình cảm em dành cho anh, lúc nào cũng là rất thật. Anh thấy mình thật bỉ ổi và đáng khinh. Anh muốn nói với em sự thật. Dẫu em không tha thứ, anh vẫn phải nói. Tại sao em lại yêu con người giả dối của anh mà không yêu con người thực sự, tại sao?
Xin lỗi em, nhưng anh là con người như vậy, anh không thể làm khác được. Mong em hãy quên anh đi, hãy coi anh chỉ là một giấc mộng. Em hãy làm lại cuộc đời em nhé. Chỉ cần em luôn yêu như em đã từng yêu anh, sẽ luôn có người dành tình cảm chân thật cho em. Còn anh, khi đã trả thù rồi, liệu anh có thấy thoả mãn không? Không, anh thấy hối hận và xấu hổ. Anh thấy mệt mỏi vì phải sống với con người giả tạo như vậy. Anh không biết bây giờ anh sẽ sống bằng động lực nào, nhưng anh hứa sẽ cố gắng sống tốt. Em không phải lo cho anh đâu, giấc mộng mãi là giấc mộng thôi đúng không em, rồi sẽ chóng qua thôi. Với anh mãi mãi em là người anh yêu nhất, cho dù ngay trong lúc hận em.
Tạm biệt em, bà xã thân yêu của anh, người con gái mà anh yêu nhất, người đã dạy cho anh nhiều bài học về tình yêu nhất, anh mãi yêu em. Ngàn lời xin lỗi em.

phieudieulangtu@...
Việt Báo (Theo_24h)

Read More...

Music Online