preload
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nhân vật - Sự kiện. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nhân vật - Sự kiện. Hiển thị tất cả bài đăng

Cái giường duy nhất thay cho bàn làm việc đặt trong căn phòng rách. Chính nơi thiếu hụt ánh sáng như thế, diễn viên lão thành đang giữ kỷ lục đóng nhiều vai phụ nhất Việt Nam đã sống trọn đời cho nghệ thuật.

Gặp NSƯT Hồ Kiểng trong buổi chiều mưa lâm râm tại một chung cư cũ của những năm 80 ở quận 3, TP HCM, ông tiếp đãi khách bằng ly nước mía lề đường, thứ nước mà theo ông "mang hương vị quê nhà, giải khát bậc nhất". Căn phòng nhỏ mà cũng là nhà dường như quá nhỏ hẹp khi có thêm người chen chân.
Sài Gòn chiều mưa bão bỗng không lạnh lẽo mà ấm áp hơn khi được nghe ông - người sống trọn đời cho nghiệp diễn - "thuật" lại đời mình.
Nụ cười luôn thường trực trên khuôn mặt của NSƯT Hồ Kiểng.
Hồn nhiên sống và yêu nghệ thuật
Trong không gian chưa đầy 15 mét vuông, chiếc giường được bậc diễn viên lão thành quý nhất, bởi trên đó, Hồ Kiểng sống, ăn, ngủ và tiếp khách. Món đồ có vẻ đắt giá nhất là chiếc quạt máy cũ kỹ để ở đầu giường.
"Mấy năm trước có vị lãnh đạo thành phố đến thăm, cũng ngồi trên chiếc giường này, ngay vị trí này hứa cấp cho căn nhà khang trang. Nhưng giờ vẫn chưa thấy đâu", NSƯT Hồ Kiểng hồn nhiên kể. Rồi như chẳng để tâm đến lời vừa nói, ông lại hồ hởi "thế mà hóa ra lại hay, khách tới không cần bỏ dép, chủ nhà như bác cũng không phải đầu tư chăm chút, để dành thời gian tập trung cho nghệ thuật".
Rồi ông cười. Nụ cười cũng hồn nhiên như lời nói. Có thể, bản tính đôn hậu chính gốc con người xứ dừa Bến Tre của miền Tây Nam bộ đã ăn sâu vào ông tự lúc sinh ra, để khi lớn lên và trưởng thành, ông cứ an nhiên sống theo thời cuộc, chẳng khi nào đặt ra bài toán, bước đi cụ thể cho đời mình.
NSƯT Hồ Kiểng kể, năm 1954, ông đi bộ đội và tập kết ra Bắc. Được 6 năm, ở tuổi 29, ông mới bắt đầu xin theo học tại đoàn kịch Điện ảnh Hà Nội trong vòng bốn năm. Tuy không được coi là sinh viên chính thức, Hồ Kiểng vẫn chăm chỉ học diễn xuất và ra trường với bằng tốt nghiệp đàng hoàng. Năm 1959, phim Chung một dòng sông đánh dấu lần đầu tiên xuất hiện trên màn ảnh của diễn viên Hồ Kiểng.
Ngay cả với điện ảnh, ông cũng tỏ ra "bình chân như vại", không để áp lực của sự nổi tiếng chi phối lòng đam mê nghệ thuật. Nhiều người thắc mắc vì sao cả đời ông chưa một lần được giao vai chính trên phim, ông chỉ xuề xòa "thì ai giao gì đóng nấy, đòi hỏi làm gì". Ở tuổi ngoài 80, Hồ Kiểng được trao kỷ lục cho người đóng nhiều vai phụ nhất Việt Nam, trở thành điều quý giá nhất của cuộc đời. Chưa một lần ông quên được bản thân từng có 203 bộ phim, sáng tác 240 bài vọng cổ, tiểu phẩm, hài hay thực hiện 664 bài thơ...
Nghe ông kể vanh vách từng con số, nhìn cách ông nâng niu từng bức hình đã cũ đến ố vàng, nhưng được đặt cẩn thận xung quanh chiếc giường, mới cảm nhận hết tình yêu, lòng say mê mà ông đã hiến cho nghệ thuật.
Căn nhà cũ là căn phòng chứa máy phát điện - nơi NSƯT Hồ Kiểng đã gắn bó gần 30 năm trong cuộc đời.


Sống không người thân với một trái tim nhân tạo
Câu chuyện với bậc diễn viên lão thành đôi phút bị ngắt quãng bởi những tiếng ho húng hắng. Hỏi nghệ sĩ về sức khỏe ở tuổi 85, Hồ Kiểng thật thà cho biết, gần một năm nay, ông sống bằng quả tim nhân tạo. Hiểu được bệnh tình nên ông tự đặt ra nguyên tắc "không đụng rượu, không sờ thuốc và thường xuyên vận động, ăn uống đạm bạc" cho bản thân. Hồ Kiểng đùa: "Tim giả nhưng mà chạy khỏe lắm, không nhờ nó chắc gì bác sống đến giờ này. Sắp tới bác phải đi thay pin. Dạo này nó chạy có vẻ yếu".
Ho rồi lại cười. Cười và kể, kể về chính nỗi đau của bản thân: "Số tôi không có duyên với cung gia trạch, mấy chục năm qua vẫn ở trong căn phòng chứa máy phát điện của khu tập thể Đài truyền hình TP HCM này đây. Đôi lúc nghĩ người ta có con cái lớn được nhờ cậy, được vui vầy. Vậy mà tôi vẫn một mình. Đêm hôm trái gió trở trời, có chuyện gì cũng chỉ dám nhờ hàng xóm đưa đi bệnh viện. Tụi nó chẳng bao giờ cho tôi một đồng, mà khi khó khăn còn về xin tôi tiền".
Chỉ đến lúc này, chút ngậm ngùi mới thấp thoáng trên mặt Hồ Kiểng. Đời ông cũng lắm truân chuyên, trải qua ba đời vợ, có được bốn mặt con nhưng hiện tại, ông đơn độc. Hai đứa con đã mất, hai người còn lại đã yên bề gia thất nhưng không ở cùng. "Mức lương hưu của tôi hơn một triệu đồng. Còn tham gia phim nữa thì cũng vài chục ngàn cho một vai diễn. Ông cụ như tôi phải đong đếm chi tiêu hằng ngày. Làm gì còn mà để dành cho con", ông rơm rớm nước mắt.
Đến khi nằm liệt giường vẫn mong được diễn
Những tưởng với khối lượng vai diễn và tác phẩm đồ sộ như thế, lẽ ra NSƯT Hồ Kiểng đã có một cơ ngơi khang trang hơn. Hỏi ông, ông cũng chỉ cười và tự thú "đến tôi còn không hiểu, mà kệ, tấm lưng còm này còn chỗ dung thân lúc về chiều là được rồi".
Ông hồn nhiên khoe chiếc kính không tròng của mình.
Ông nói thêm: "Không cần nhà cao cửa rộng, chỉ cần ngày nào còn sống, còn được đi diễn là mãn nguyện rồi". Hơn 50 năm theo đuổi, Hồ Kiểng đã "kinh" qua đủ loại vai, từ phản diện, ác ôn như Đồn trưởng trong Rừng xà nu, kẻ chỉ điểm Ba Phi trong Hòn Đất, Gián điệp G5 trong Ván bài lật ngửa... đến các loại vai nghèo hèn, dễ lấy thương cảm của người xem như vai ăn mày, đạp xích lô, bác nông dân của Đất phương Nam hay Người đẹp Tây Đô...
Nhắc về chuyện nghề, ưu phiền trong ông lập tức bay mất. Ông lão vui vẻ, hồn nhiên trở lại, sôi nổi kể chuyện. Vai diễn khiến Hồ Kiểng nhớ nhất là người ăn mày trong phim Cát bụi hè đường. Khi đó, ông hóa trang và diễn xuất bên lề đường y như thật, đến nỗi người đi đường tạt ngang, cho tiền. Đến khi máy ngừng quay mọi người mới vỡ lẽ. "Tôi nhận được 262.000 đồng và hai ổ bánh mì", ông cười tít mắt.
Những niềm vui góp nhặt được như thế chính là động lực để dù chưa một lần được mời vào vai chính, Hồ Kiểng vẫn xông xáo mỗi khi được giao thêm vai phụ mới. "Mỗi vai nhận được, tôi cố hoàn thành một cách tốt nhất. Chỉ cần lột tả được đặc điểm của nhân vật là tôi vui. Như vậy là đủ", ông chia sẻ.
Cũng có thể nhờ sống hồn nhiên và lạc quan như thế, Hồ Kiểng ở tuổi 85 vẫn minh mẫn và tinh anh lắm. Hằng ngày, người dân ở khu chung cư vẫn thấy ông sinh hoạt tại câu lạc bộ hưu trí, vẫn chăm chỉ thực hiện sở thích hằng ngày, ra quán nước mía, vừa thưởng thức thức uống ưa thích vừa ngâm nga thơ, kể chuyện đời: "Hồ Kiểng đeo kiếng không tròng / Nhưng anh vẫn thấy ngoài, trong cuộc đời / Dẫu rằng thiên hạ trêu cười / Kiểng còn nhìn thấu dạ người trắng đen" (thơ Hồ Kiểng).
NSƯT Hồ Kiểng sinh năm 1926 tại Phước Long, Giồng Trôm, Bến Tre. Ông tham gia đóng phim từ năm 1959. Năm 1992, Hồ Kiểng được bình chọn là "Diễn viên đa tài đóng được nhiều loại vai chính diện cũng như phản diện".
Năm 1997, Hồ Kiểng được nhà nước phong tặng danh hiệu Nghệ sĩ ưu tú. Năm 2006, Trung tâm Sách kỷ lục Việt Nam công nhận ông là "Nghệ sĩ đóng nhiều vai phụ trong nhiều bộ phim Việt Nam nhất".
Cũng trong năm 2006, Hội đồng xét duyệt Sở Văn hóa Thông tin TP HCM bình chọn Hồ Kiểng là 1 trong 5 nghệ sĩ đạt chuẩn Nghệ sĩ nhân dân.
Bài và ảnh: Dung Lâm Theo VnExpress
PhotoPlus : Chia sẻ những khoảnh khắc của riêng bạn.

Read More...


Hiện ông phải đeo kính 13 "phảy" mới nhìn mọi vật mờ mờ được. Hộp sọ bên phải bị thương (vỡ xương chũm), màng nhĩ thủng, tai bên phải điếc hoàn toàn, nhìn bằng mắt thường cũng thấy khuyết cả một khung xương đút vừa cái chén uống nước. Cựu tù Vũ Minh Tằng đang sống cách đảo Phú Quốc khoảng 2.000km (xã Vĩnh Hào, huyện Vụ Bản, tỉnh Nam Định) là nạn nhân bị tra tấn tàn khốc nhất.
Chín cái răng lưu lạc...
Vừa rồi, ra khu vực di tích Nhà tù Phú Quốc (tỉnh Kiên Giang), tìm bằng được viên cai ngục thuộc loại tàn ác nhất trong lịch sử Việt Nam Trần Văn Nhu (năm nay 83 tuổi), tôi đã nghe ông ta thú nhận về gần ba chục trò tra tấn dã man không thể tưởng tượng được mà đám quân cảnh đã "áp dụng" vào thân thể hàng vạn tù binh Cộng sản hồi trước năm 1973.
Hãi nhất là trò dùng gậy đục gẫy từng chiếc răng của người tù, rồi bắt họ tự uống máu, tự nuốt răng mình. Có nhiều gã còn quái đản thu gom hàng trăm chiếc răng "nhổ tươi" kia, bỏ vào cái ống bơ đeo lóc ca lóc cóc trước cổ.
Cựu tù Vũ Minh Tằng đang sống cách đảo Phú Quốc khoảng 2.000km (xã Vĩnh Hào, huyện Vụ Bản, tỉnh Nam Định) là nạn nhân thảm khốc nhất bởi "những trò chơi của quỷ" kể trên.
Ông đã nuốt 9 cái răng của mình rồi bới phân tìm giữ lại "chùm răng" suốt hơn 30 năm, trước khi hiến chúng cho bảo tàng. Gặp tôi, ông Tằng khóc: "Tôi về từ "địa phủ", không bao giờ dám nghĩ mình còn sống trở về cùng 9 chiếc răng lưu lạc đó".
Sống sót từ "Gậy biệt ly" và "Vồ sầu đời"
Căn nhà đơn sơ ở thôn Tiên Hào có 3 người già nua, đầy tật bệnh. Ông Tằng 70 tuổi. Bà Nguyệt (vợ ông) cũng đã ở tuổi 72, bệnh thấp khớp làm hai đầu gối bà to như cái đấu, đi lại rù rờ.
Sau hơn 30 năm âm thầm chiến đấu với bệnh tật, giữa năm 2010 vừa rồi, ông Tằng mới có tiền đi khám một lần. Và những kết quả "chiếu chụp" đã khiến các bác sỹ phải kinh ngạc. Ảnh Đỗ Doãn Hoàng
Em trai ông Tằng, tên là Vũ Văn Mỹ, năm nay 63 tuổi, trèo tổ chim cu ngã gẫy cột sống liệt toàn thân, mất trí từ năm 13 tuổi, đã được bà Nguyệt chăm bẵm từ miếng ăn, giấc ngủ cho đến tắm táp vệ sinh suốt 50 năm qua.
"Rõ khổ, lúc ông Tằng đi bộ đội rồi bị địch đưa ra nhà tù Phú Quốc, bao nhiêu năm không có tin tức sống chết thế nào. Tôi ngày nào cũng tắm cho chú em trần truồng kia, nhiều người đến cứ buồn bã hỏi, "chồng cô bị tàn tật thế từ bao giờ vậy?"- bà Nguyệt ngậm ngùi.
Hai ông bà lấy nhau, đẻ được một đứa con, bà đang mang thai đứa thứ 2, thì năm 1962, ông Tằng cùng 8 thanh niên nữa ở Tiên Hào xung phong vào chiến trường đánh Mỹ. Vào đến hang Đá Chẹt trong Quảng Ngãi, trong một trận huyết chiến, ông Tằng bị thương ở hộp sọ bên phải vẫn cố thủ trong hang tiêu diệt địch. Bọn chúng tức tối thả lựu đạn cay, hơi ngạt xuống; rồi cứ thế khênh tất cả vào bệnh viện trong Quy Nhơn.
Lúc tỉnh dậy, chúng lấy lời khai rồi đưa ông và nhiều đồng đội khác lên máy bay ra nhà tù Phú Quốc. Bắt đầu từ năm 1968, cuộc đời ông Tằng thật sự rơi vào chốn "địa phủ" của các trò tra tấn dã man.
Viên cai ngục Bảy Nhu (Trần Văn Nhu), người đã bẻ 9 cái răng của ông Vũ Minh Tằng cùng nhiều người tù khác. Ông Nhu hiện đang sống ở đảo Phú Quốc, tỉnh Kiên Giang, ở tuổi 83. Ảnh Đỗ Doãn Hoàng.
Năm 1973, sau 8 năm ở tù, được trao trả theo Hiệp định Paris, người tù cộng sản Vũ Minh Tằng chỉ còn có 23kg. Trong cạp quần ông có giắt 8 cái răng của mình.
"Tôi không tin là tôi còn có thể sống được, nhưng chẳng may tôi sống mà trở về, thì tôi sẽ dùng những chiếc răng này để làm kỷ niệm về một thời không thể nào quên. Để con cháu tôi hiểu tôi và đồng đội của tôi, hàng vạn người đã sống và đã quật cường đến thế nào. Và, khi tôi chết, nhất định con cháu phải thả chùm răng của tôi vào quan tài cho "đủ bộ"... - ông Tằng tiếp:
Ông Vũ Minh Tằng, từ gương mặt cho đến hai đầu gối đều lạo xạo mảnh đạn và những mảnh xương vỡ vụn vì chiến tranh cùng các đòn tra tấn ở "địa ngục trần gian" nhà tù Phú Quốc. Ảnh Đỗ Doãn Hoàng
"Năm 1971 ấy, tôi là Bí thư chi bộ của phân khu A2 gồm 1.800 tù nhân ở Nhà ngục Phú Quốc, tôi tổ chức cho anh em vượt ngục. Phải đào hầm khoét ngạch mất đúng một năm, đất đá nghiền vụn dúi vào các cái thùng phuy đựng xỉ than của trại, tống ra bãi thải.
Gần 100 chiến sỹ "độn thổ" từ phòng giam ra ngoài, biến mất trong rừng cao su cổ thụ của đảo, họ phối hợp với dân chài vượt biển vào đất liền. Tổ chức cho anh em chạy xong, thì trời cũng sáng, lại bị mấy đứa "gián điệp" được địch cài vào đóng giả tù nhân "tố cáo" tội của tôi cho quân cảnh nghe, thế là tôi bị chúng đem đi tra tấn.
"Cai ngục Trần Văn Nhu hung ác cùng đám quân cảnh đem tôi và một số người lên. Nó bảo, mày giỏi lắm. Tao sẽ cho mày chết từ từ, vừa chết vừa nhớ vợ con và đồng đội, quê hương. Chứ bắn mày bòm một cái vứt xuống biển thì quá dễ. Thỉnh thoảng bọn chúng cáu tiết đứng trên chòi cao, nã cối 82 ly hoặc xả súng liên thanh bắn chết vài chục người tù, rồi mất 5 xu mua giấy viết một tờ trình là "tù cộng sản nổi loạn buộc phải nổ súng", thế là xong!
Nhu dùng một cái ống túyp sắt dài, gọi là "gậy biệt ly" và một cái vồ gỗ lớn, gọi là "vồ sầu đời" (ý rằng, đã bị dùng "dụng cụ đặc biệt" đó thì chỉ có sầu đời mà ly biệt với dương gian!) để tra tấn tôi.
Nó bắt tôi há miệng, "tao xin cái răng", "à, thế mày cho tao cái nào", tôi tức quá, bảo "gậy của mày, mạng tao trong tay mày, mày lấy cái nào thì cứ lấy".
Nhu dùng tuýp sắt, ghè thẳng vào miệng tôi, một cái răng gẫy, máu tuôn xối xả, nó bắt tôi uống hết máu của tôi, giọt nào chảy ra ngoài miệng là nó giết. Tôi không nuốt được cái răng dài gồm cả chân nhọn hoắt của mình, nó cho quân cảnh xả nước vào miệng tôi ào ào.
Lần lượt, 9 cái răng chui vào miệng tôi trong một buổi tối tra tấn. Hôm đó là cuối tháng, trời tối lắm. Bụng tôi chướng, tức anh ách như có ai cầm dao mà rạch dọc rạch ngang. Trong bụng toàn máu của tôi do tôi vừa... uống, cộng thêm rất nhiều nước lã do chúng nó cạy miệng xả vào.
Tôi ngất đi, khi tỉnh lại thì Nhu dùng "vồ sầu đời" tiếp tục đập. Nó dùng cái tấm sắt có lỗ tròn sắc lẻm, đặt vừa khít gót chân người tù, rồi cứ thế nện vào đầu gối họ. Đầu gối vỡ, xương bánh chè vỡ, gót chân cũng... bị lỗ sắt tròn tiện mất từng khoanh. Hai đầu gối tôi lạo xạo vỡ như vỏ trứng gà luộc. Nó cứ đập từng chày một, xương ở chân tôi cứ vỡ dần, nó không cho tôi ngất, cứ phải "hà hơi tiếp sức" bao giờ tôi tỉnh thì nó mới đánh tiếp.
Rồi nó dùng những cái đinh mười phân đóng vào các ống chân, đầu gối của tôi. Tôi bị ném vào chuồng cọp biệt giam. Có khi tôi và các người tù phải đi "tiểu" ra tay mình, rồi chia nhau mỗi người uống một hớp để sống.
Có khi, chúng nấu cơm, nặn thành từng viên như viên bi, bắt chúng tôi lăn với máu và... phân người để ăn.
Có ngày mấy chục người bị khênh ra khỏi cái phòng bằng sắt rộng 24m2 mà lúc nào cũng đủ gần 300 người nằm xếp lớp lên nhau đó. Ai sắp chết mới được ưu tiên thò mặt ra lỗ thông hơi đút vừa nắm tay người để ngửi sương biển. Bao nhiêu người chết bị khênh đi vứt xác, thì lại có đúng bấy nhiêu người vừa bị tra tấn bổ sung vào...".
Tám chiếc răng của ông Tằng hiện đang trưng bày tại Bảo tàng Chiến sỹ cách mạng bị địch bắt tù đày (Phú Xuyên, Hà Nội). Ảnh Đỗ Doãn Hoàng
Ông Tằng đã kỳ công "phục kích" trong những lần đi đại tiện sau ngày nuốt 9 cái răng của mình. Ăn, ngủ, phóng uế tại phòng biệt giam, thế là lần nào ông cũng loay hoay tìm bằng được những chiếc răng đã nuốt trước mặt Trần Văn Nhu.
Ông giữ "chùm" răng đó suốt hơn 600 ngày tù tội, bằng cách bí mật giắt nó trong cạp quần rồi tìm cách khâu lại. Ông giữ chùm răng đó trong suốt 30 năm, trước khi trao chúng cho bảo tàng mượn trưng bày.
Trong những dịp ra Phú Quốc, có lần tôi chứng kiến máy xúc, máy ủi của lực lượng quy tập hài cốt đào những cái hố sâu, tìm thấy gần 500 di cốt người tù bị quân cảnh ném ra bìa rừng từ mấy chục năm trước.
Có khi, một cái hộp sọ, còn cắm chi chít xung quanh tới 16 cái đinh mười phân hoen ghỉ hiện lên từ "địa phủ". Những "hiện vật" kinh hoàng này được trưng bày trong Bảo tàng Nhà tù Phú Quốc hẳn hoi.
Khi được khai quật, nhiều xương sọ của người tù vẫn còn bị "cắm" tới 16 cái đinh mười cm (do quá trình tra tấn của đám cai ngục). Ảnh tư liệu
Cai ngục khét tiếng tàn độc Trần Văn Nhu vẫn sống gần nhà tù và thú nhận tất cả. Ông Tằng đã trở về quê, khắp thân thể vẫn hằn in bao nhiêu dấu tích của địa ngục trần gian.
Sau gần 40 năm nheo nhóc, quặt quẹo chiến đấu với bệnh tật, tháng 6  năm 2010, ông Tằng mới có điều kiện chụp chiếu lại toàn bộ cơ thể mình.
Kết quả đã làm các bác sỹ kinh ngạc. Mảnh đạn R15 vẫn găm ở hốc mắt bên phải, sờ tay cũng thấy lổn nhổn, đụng dao kéo vào là... mù.
Hiện ông phải đeo kính 13 "phảy" mới nhìn mọi vật mờ mờ. Hộp sọ bên phải bị thương (vỡ xương chũm), màng nhĩ thủng, tai bên phải điếc hoàn toàn, nhìn bằng mắt thường cũng thấy khuyết cả một khung xương đút vừa cái chén uống nước.
Hai đầu gối ông Tằng sờ vào thấy lạo xạo xương vỡ do "vồ sầu đời" tấn công. Hai dẻ xương sườn bên trái bị gẫy, 4 đốt xương sống bị nứt và chẻ vỡ... do bị quân cảnh đấm đá và dùng vồ tra tấn. Lại thêm thủng dạ dày, viêm hang vị, bệnh thấp khớp hoành hành.
Ôm một "ổ" bệnh và thương tật như thế, nhưng ông Tằng khá lạc quan, ông bảo, đem được nắm xương tàn về cho bố, mẹ, vợ con ông là mừng vui hết cỡ rồi.
Đất nước được thống nhất và phát triển như hôm nay, với ông, không có niềm vui nào lớn hơn. Chết cũng rất ngậm cười, huống hồ ông lại đang sống, để chăm sóc bà vợ già, chăm sóc người em tàn tật.
Có hố khai quật chứa tới 500 di cốt người tù, anh em ở đội K92 (tỉnh Kiên Giang) bèn xót xa xếp nhiều bia mộ tượng trưng trên một nấm mồ đắp tượng trưng mà tưởng nhớ chung chung. Ảnh Đỗ Doãn Hoàng
Khi chết, tôi sẽ bảo các con lên bảo tàng xin lại 8 cái răng
Cuộc khám bệnh tổng thể vừa qua khiến ông Tằng nghĩ nhiều hơn về cái răng lưu lạc thứ 9 mà gần 40 năm qua ông chưa được nhìn thấy nó.
"Chẳng là, rõ ràng tôi nuốt 9 cái răng bị thằng Nhu đập gẫy. Rõ ràng tôi có 32 cái răng, giờ hổng 9 chiếc. Tôi mới chỉ "đón nhận" được 8 cái răng từ trong bụng mình trôi ra. Cái thứ 9 mắc ở trong ruột già của tôi, mỡ của tôi đã bao bọc nó suốt mấy chục năm qua. Vừa rồi, đi siêu âm, các bác sỹ đã tìm thấy vật màu đen cứng nhắc đó. Tôi mừng lắm. Chắc vì nó (chiếc răng) là một phần cốt nhục của tôi, nên nằm trong bụng tôi, dù gai góc thế, nhưng nó chưa bao giờ làm tôi đau đớn cả.
Khi chết, tôi sẽ cho người lên Bảo tàng Chiến sỹ cách mạng bị địch bắt tù đày của ông Lâm Văn Bảng trên Phú Xuyên (Hà Nội) xin 8 chiếc răng "trưng bày" kia về (như đã cam kết), thế là tôi được ra đi với đủ 32 cái răng".
Ông Tằng nói rồi cười, hai tay khuỳnh lên miệng, "tóp" một cái, ông móc ra hai hàm răng giả mà rằng:
Dù mang trong người một ổ bệnh, dù tận khổ, ông Tằng và vợ vẫn phải chăm sóc một người em trai tàn tật 63 tuổi. Vợ ông Tằng đã chăm sóc từng ly từng tý "đứa trẻ già" sống thực vật này suốt 50 năm qua . Ảnh Đỗ Doãn Hoàng
"Bà ấy còn phải nhá cơm cho tôi ăn gần ba mươi năm giời. Tôi bị bẻ răng đã gần 40 năm, hơn 30 năm không có tiền làm răng giả, anh ạ. Tôi trở về, phải lê tấm thân tàn đạp xe từ Vụ Bản quê tôi, vượt gần 100km lên chợ Mơ trên Hà Nội để bán cái gối mây, cái rổ cái rá kiếm ăn. Tôi dẫn đầu đoàn xe đạp gồm 8 người cứ đạp từ 10 giờ tối đến 5h sáng là có thể vẫy tay chào bà con tập thể dục bên cái đài "tèn tèn" ở hè phố Thủ đô.
Tôi tàn phế thế, mà từ năm 1976 đến giờ, chưa bao giờ tôi đi khám bệnh, cũng chưa bao giờ được đi giám định sức khoẻ lần thứ 2. Tôi nhớ, năm 1976, khi tôi về an dưỡng ở 127 Tả Ngạn, đóng ở vùng Tiên Yên (tỉnh Quảng Ninh), các bác sỹ có giám định sức khoẻ cho tôi một lần, từ bấy, "chế độ" cứ theo thế 35 năm ròng.
Tôi về với chế độ của một bệnh binh hạng 2, vừa rồi tăng "trợ cấp", hiện nay, được hưởng 1,3 triệu đồng/tháng. Bà vợ tôi, chăm tôi 35 năm qua, chăm người em tàn tật của tôi đã 50 năm, chưa bao giờ nhận được một đồng "phụ cấp". Tôi cũng chưa bao giờ đề nghị hay đơn từ xin với cấp trên một cái gì.
Vừa rồi, đi họp các cựu tù Phú Quốc ở trên Hà Nội, anh em phải thu xếp cho "người tù đặc biệt" (họ gọi tôi thế) một chế độ ăn, ngủ riêng biệt, bởi họ chứng kiến tôi bị tra tấn và tôi tàn phế ra sao. Rồi họ bảo, người như tôi mà thiệt thòi chế độ như vậy, thì có khi tôi phải viết đơn đề nghị cấp trên cho tôi được giám định sức khoẻ, thương tật, chứ như thế này, ba cái mạng già làm sao sống nổi. Chúng tôi đều sống nhờ thuốc chứ không phải nhờ cơm canh, thuốc thang bây giờ người ta bán đắt "dã man" lắm".
Huân huy chương của ông Tằng, Ảnh Đỗ Doãn Hoàng
"Tôi nói vậy thôi, nhà báo đừng viết lên, kẻo người ta lại nghĩ là tôi đi đòi chế độ, với lại tiền nong. Vì cách mạng, sự sống của tôi, tôi còn không tiếc, tham gì chút tiền đó, khi mà vợ chồng tôi, người em tàn tật của tôi, cũng như trái chín trên cây cả rồi không màng gì vật chất nữa đâu. Tôi chỉ lo, hai ống chân bị đóng đinh lỗ chỗ, đầu gối vỡ vụn, tôi sắp không đi thăm bà con, đồng đội được nữa rồi. Xã này có nhiều người ở chiến trường, ở nhà tù Phú Quốc cùng tôi lắm. Vừa rồi, có ông người Việt ở nước ngoài, đến bảo tàng thăm... 8 cái răng của tôi, xót quá, họ gọi điện bảo tôi có đủ cơm ăn không, ước mơ điều gì nào. Tôi bảo, tôi ao ước có một cái xe lăn, anh ạ.
Khi tôi vào tù Phú Quốc, số tù của tôi là 504, lúc tôi được trao trả, người đồng đội của tôi đã có số tù lên tới 47.000! Gần 5 vạn người bị tra tấn ở đây, khoảng 4.000 người đã hy sinh, hàng nghìn hài cốt đã được tìm thấy. Đau thương lắm, tôi sống được như thế này, dẫu tàn tật, vẫn còn đủ... răng để xuống mồ, không dám đòi hỏi gì đâu".
Tôi mở cho ông Tằng xem chùm ảnh liên quan đến viên cai ngục năm xưa Trần Văn Nhu do tôi vừa chụp khi gặp ông ta ngoài đảo Phú Quốc, ông Tằng xem xong, tần ngần ngồi thở dài.
"Tôi cũng đọc nhiều sách, nhưng chưa bao giờ nghe thấy ở đâu có những trò tra tấn tàn độc đến như ở nhà tù Phú Quốc. Tôi mà gặp Trần Văn Nhu bây giờ, tôi sẽ bảo, "mày tra tấn tao dã man qua, có vẻ như mày đã từng không là một Con Người nữa, Nhu ạ".
"Nhà báo à, tôi không thể tin được là hắn ta còn sống. Nhưng mà nhà nước mình có chính sách nhân đạo như vậy là rất hay. Phải có "tay" Nhu đang sống, thì người đời mới dám tin là chúng tôi từng bị "quỷ sứ" hành hình như thế nào. Nó là lịch sử đau đớn, là nhân chứng để 9 cái răng của tôi, hai đầu gối lạo xạo như vỏ trứng bị vò của tôi mới thật sự "lên tiếng" được".
Tiễn khách, ông Tằng một mực dặn dò: tôi thiệt thòi quá, nhưng anh đừng viết lên báo như thế nhé, kẻo người ta lại tưởng một người vào sinh ra tử như tôi, về già đâm ra đi đòi... chế độ
Tác giả: ĐỖ DOÃN HOÀNG 
PhotoPlus : Chia sẻ những khoảnh khắc của riêng bạn.

Read More...



    Hoài Linh sinh ngày 18 tháng 12 năm 1969 tại Cam Ranh trong một gia đình có tất cả 6 người con (ba trai, ba gái) và anh là con thứ ba và là con trai trưởng trong gia đình. Bố mẹ anh quê quán ở Đại Lộc thuộc tỉnh Quảng Nam. Ngoài một người chị cả đã có gia đình còn ở lại Việt Nam, gia đình anh đã sang Mỹ theo diện HO vào năm 1995 vì trước đó ba anh phục vụ trong lực lượng Đặc Biệt với chức vụ đại uý, bị tù cải tạo 6 năm tại Suối Máu (Biên Hòa), cho đến năm 1982 mới được tha về.

 Mẹ anh điều hành một nhà hộ sinh tư ở Cam Ranh. Hoài Linh sống ở Cam Ranh cho đến năm 1975 mới theo gia đình di tản vào Long Khánh, anh học hết bậc trung học ở trường phổ thông trung học Thống Nhất A (Trảng Bom). Vào năm 1988, gia đình anh trở về Cam Ranh để lo thủ tục xin hoàn lại nhà cửa bị tịch thu, sau đó mới về Sài Gòn vào năm 1992 cho đến ngày được sang Mỹ vào cuối năm 1993. Trong thời gian này Hoài Linh gia nhập đoàn ca múa nhạc Ponaga, sau đó theo học tại trường múa chuyên tu (tu nghiệp chuyên môn) cho đến năm 1990 lại quay về với đoàn múa.
    Khi Hoài Linh có ý định theo đoàn múa, gia đình anh đã tỏ ra không hài lòng và tìm cách ngăn cản vì bố mẹ anh muốn anh theo ngành sư phạm, nhưng vì vấn đề lý lịch nên không thành. "Nếu mà làm thấy giáo thì bây giờ mặt cháu đạo mạo lắm chứ không như bây giờ, đạo mạo một chút thôi nhưng mà vẫn quậy!", Hoài Linh nói đùa như vậy. Trong thời gian cộng tác với đoàn muá Ponaga, anh đã lưu diễn khắp các tỉnh miền Trung và một số tỉnh miền Nam. Về múa Hoài Linh được sự chỉ dẫn của vũ sư Đặng Hùng trong khi về dân ca thì anh tự học lấỵ Vào năm 1991, anh tham dự cuộc thi "Những Giọng Hát Hay" tại Nha Trang và được giải thưởng. 

Anh và bạn bè kéo nhau ra bãi biển uống nước, tại đây anh gặp Thanh Lộc, một diễn viên của ban kịch tỉnh Khánh Hòa mới giải tán và gia nhập đoàn Ponaga, rủ anh phối hợp để làm một cặp song tấu hài diễn chung trong chương trình của đoàn. Hoài Linh vui vẻ nhận lời, hai anh em diễn thử và có kết quả tốt. Rồi từ đó anh chính thức bước vào lãnh vực tấu hài, rất thích hợp với bản tính của anh là người thường hay đùa giỡn trong gia đình ngay từ nhỏ. Tuy nhiên Hoài Linh cho biết vẫn run khi diễn hài lần đầu tiên trước khán giả vì "mình giỡn cho khán giả nó khác, còn giỡn ở nhà nó khác". Nhưng lần tấu hài đầu tiên tại Diên Khánh đó với màn "Tô Ánh Nguyệt Tân Thời" với Thanh Lộc, anh đã được khán giả cổ võ khiến anh lên tinh thần và lấy lại được bình tĩnh và tự tin trong những lần xuất hiện sau. 

Hoài Linh còn có một năng khiếu đặc biệt khác là nói được nhiều giọng điạ phương Việt Nam. Anh cho biết là khi di tản vào ở Long Khánh đã có dịp nói chuyện với rất nhiều người thuộc đủ các miền cũng như anh có bạn bè người Bắc, Trung, Nam, ngoài ra anh cũng cho biết thêm ông cố anh là người Bình Định (gốc Gò Bồi), có thể nhờ vậy cộng với một năng khiếu sẵn có nên Hoài Linh dễ thu nhập được để bắt chước được giọng của nhiều miền trong khi thường ngày anh nói Đà Nẵng ở gia đình. Ngoài khả năng về múa, hát dân ca, tấu hài, Hoài Linh còn hát được cả tân nhạc. Đối với anh, ngành hài là thích hợp nhất , tuy nhiên phải là loại hài nghiêng về dân gian. Hơn thế nữa anh rất thích dân ca. Anh đã tự soạn một số kịch bản tấu hài để trình diễn và thu CD, những tiết mục này được nhiều khán giả khen ngợi vì tính hài hước lấy bối cảnh là cuộc sống hàng ngày gần gũi.

    Khi mới sang Mỹ, Hoài linh và gia đình ở Orlando, Florida khoảng 10 tháng. Ngay sau đó đã được mời điều khiển chương trình trình diễn trong một tiệc cưới tại nhà hàng Sài Gòn để rồi sau đó liên tục được mời cộng tác thường trực tại đây cũng như được mời đi show nhiều nơi. Sau đó vào khoảng tháng 9 năm 1994, một mình Hoài Linh bay về Cali sinh hoạt. Quyết định này đến với anh trong một buổi đi hát ở Tiểu Bang Florida, tại đây anh gặp Thanh Tuyền và Trizzie Phương Trinh và "hai người đó đã xúi cháu qua Cali", ngay ngày hôm sau anh đã từ giã Florida và cùng với bà dì tên Lệ Ẩn - trong thời gian xuống thăm gia đình anh - về ở luôn California cho đến bây giờ. Với sự bảo lãnh của dì, anh được bố mẹ đồng ý cho đến một nơi xa lạ mà anh hoàn toàn chưa hình dung như thế nào mà chỉ nghe nói sơ về sự sinh hoạt văn nghệ mạnh mẽ tại đây.
    Ở California, Hoài Linh cư ngụ tại nhà ông cậu thứ 10 ở Los Angeles và 2 tuần sau anh mới có dịp xuống Little Saigon và được Nhật Tùng đưa đến quán cà phê Tao Nhân. Tại quán này anh đã lên tấu hài bài "Truyện Tình Karaoke" và một bài tân nhạc. Khán giả rất thích thú qua những tiếc mục của anh, nhất là chủ quán là ca sĩ Thiên Hương, cũng là người Bình Định. Đêm hôm đó cũng có mặt tay viết kịch bản được nhiều người biết tới hiện nay là Ngô Tấn Triển, nghệ thuật diễn xuất Hoài Linh đã được nhà viết kịch bản này để ý tới và sáng tác nhiều kịch bản cho Hoài Linh diễn sau này. 

Một tuần sau, anh đã gặp Vân Sơn và được mời cộng tác sau khi Bảo Liêm tách rời từ mấy tháng trước. Hoài Linh đã nhận lời ngay vì "giữa hài với hài nó dễ nẩy sinh tình cảm". Đến tháng 10 năm 1994, cặp Vân Sơn- Hoài Linh chính thức diễn chung với nhau trong chương trình văn nghệ do một chùa tổ chức ở Orange County. Kể từ cuối năm 1995, Hoài Linh cộng tác độc quyền cho Vân Sơn Productions trong những sản phẩm video (kể từ video số 4) và audio, cũng như cùng nhau có mặt tại rất nhiều chương trình đại nhạc hội để trở thành cặp tấu hài được rất nhiều người ưa thích.
    Tháng 8 năm 1996, Hoài Linh về VN thăm người yêu là người anh đã quen một thời gian trước khi rời VN. Lúc đó Hoài Linh thường đi hát karaoke tại nhà người yêu là nơi cho mướn karaoke, trong khi người vợ tương lai của anh không hề biết anh chàng ốm tong teo đó là một diễn viên tấu hài. Sau này người yêu của anh mới biết được do những video phổ biến tại Việt Nam và "bà ấy chỉ nói là mắc cưới quá, không khen mà cũng không chê", như lời Hoài Linh kể. Để kỷ niệm cho mối tình của mình, anh đã đặt tựa đề "Tình Karaoke" cho một CD do trung tâm Tú Quỳnh phát hành để "nhớ lại tình xưa". Chuyến về VN đó của anh là để chính thức thành hôn với Thanh Hương và bảo lãnh sang sống chung tại Hoa Kỳ từ tháng 4 năm 1997. Hiện nay hai người cư ngụ tại thành phố Garden Grove (california).
    Ngoài việc lưu diễn, thu video hoặc audio, Hoài Linh còn dành nhiều thì giờ cho việc nghiên cứu về dân ca, là một bộ môn anh rất thích. Trong thời gian ở VN, anh trở về Đà Nẵng để xin những nghệ nhân ở đây một số tài liệu dân ca miền Quảng Nam, Đà Nẵng rất có giá trị đưa sang Mỹ, dựa trên đó để sáng tác và coi như là cái vốn truyền lại cho những người đi sau để bảo tồn di sản văn hoá quý báu.

Source: Trường Kỳ, VietMedia

PhotoPlus : Chia sẻ những khoảnh khắc của riêng bạn.

Read More...

Trung Quốc sắp làm một bộ phim có kinh phí hơn 7 triệu USD kể về cuộc đời của chàng ăn mày Trình Quốc Vinh, người nổi như cồn trên mạng hồi tháng 1 nhờ vẻ ngoài trông như siêu sao điện ảnh.

Theo tờ Daily Telegraph (Anh), cuộc đời của Trình Quốc Vinh (Cheng Guo Rong), 34 tuổi, thay đổi như trong tiểu thuyết. Một nhiếp ảnh gia không chuyên chụp ảnh anh đi trên đường phố ở hải cảng Ninh Ba thuộc tỉnh Chiết Giang ở miền đông Trung Quốc, sau đó tung lên mạng hôm 30/1. Dáng vẻ bất cần cộng với bộ trang phục theo kiểu bohemien phóng túng của anh đã khiến cư dân mạng mê mẩn. Họ gọi anh là “Chàng ăn mày quyến rũ nhất Trung Quốc” hay một biệt danh phổ biến hơn: “Người anh em điển trai” ("Brother Sharp").
Hình ảnh Trương Quốc Vinh trên đường phố Ningbo. Ảnh:
Hình ảnh Trương Quốc Vinh trên đường phố Ninh Ba. Ảnh: Net East.
Quốc Vinh để tóc tai bù xù và râu mọc tự nhiên nhưng rất hợp với khuôn mặt. Áo giả da khoác ngoài. Anh gây ngạc nhiên khi kết hợp các mảnh vải vụn tạo thành một chiếc thắt lưng rất phong cách, thể hiện gu thời trang nhất định. Anh lang thang trên phố, lục lọi thùng rác để tìm kiếm chai nhựa hay những mẩu thuốc lá còn sót lại.
“Anh ấy thật đẹp trai. Hãy nhìn cách anh ấy nhíu mày. Chẳng còn gì để nói. Cực sexy”, một trong số hàng nghìn fan của Quốc Vinh viết trên diễn đàn Tianya của Trung Quốc.
Quê của Trình Quốc Vinh là một làng nhỏ ở ngoại ô thành phố Nam Xương, tỉnh Giang Tây, Trung Quốc. Năm 1996, anh đến Ninh Ba để tìm việc làm. Trước đó, anh đã cưới vợ ở quê và có hai con trai. Ở Ninh Ba, anh kiếm được việc và gửi tiền đều đặn về quê.
Sau đó, trộm đột nhập nhà Quốc Vinh lấy sạch khoản tiền dự trữ, đồng thời anh cũng bị sa thải khỏi chỗ làm. Cuộc đời xô đẩy anh đến cảnh kiếm sống trên đường phố. Xấu hổ, nhục nhã nhưng không còn cách nào khác, Quốc Vinh đành sống lang thang như vậy, anh cũng không hề gọi điện về quê trong nhiều năm liền.
Trình Quốc Vinh (ngoài cùng bên trái) bên cạnh mẹ và anh trai khi trở về đoàn tụ với gia đình.Ảnh: Net East.
Trình Quốc Vinh (ngoài cùng bên trái) bên cạnh mẹ và anh trai khi trở về đoàn tụ với gia đình. Ảnh:Net East.
Gia đình tin rằng Quốc Vinh đã chết ở nơi đất khách cho đến khi thấy ảnh anh trên Internet. Anh trở lại quê hương hồi tháng 3, và đau đớn khi hay tin cha anh và vợ anh đã chết sau một tai nạn xe hơi hồi năm ngoái.
Các fan của Quốc Vinh đã quyên góp được 100.000 NDT (hơn 281 triệu đồng) để giúp anh về quê. Thậm chí, anh đã nhận lời biểu diễn thời trang ở Foshan.
Hiện tại, nhà sản xuất phim Deng Jian Guo vừa tuyên bố, ông sẽ xây dựng một bộ phim dựa trên cuộc đời của “chàng ăn mày quyến rũ”. Phim sẽ khởi quay vào tháng 9. Người quen của Quốc Vinh cho biết: “Khi ông Deng gọi điện, chúng tôi nói là không có ý định làm phim gì cả. Sau đó, “người anh em điển trai” đến Bắc Kinh để làm việc cho một công ty và ông Deng bám theo cậu ấy để thuyết phục. Sau đó chúng tôi đến Thượng Hải để trả lời phỏng vấn và Deng cũng đến đó. Ông ấy quá kiên trì”.
“Đó sẽ là một câu chuyện buồn, nhưng cuối cùng sẽ có kết thúc hạnh phúc, gia đình đoàn viên”.
Nam diễn viên
Nam diễn viên Ngô Gia Long (Carl Ng) sẽ tái hiện hình ảnh "chàng ăn mày quyến rũ nhất Trung Quốc" Trình Quốc Vinh trên màn ảnh lớn. Ảnh: Carlng.
Nam diễn viên Ngô Gia Long (Carl Ng), người Hong Kong, sẽ đảm nhận vai “người anh em điển trai” trong bộ phim sắp tới. Carl Ng được nhà sản xuất lựa chọn mặc dù gia đình Quốc Vinh cho rằng anh hơi cao so với nhân vật.
Kịch bản do chính một người họ hàng của Trình Quốc Vinh chuyển thể và bộ phim có thể ra rạp vào dịp Tết Âm lịch 2011.
Những bi kịch trong 5 năm lang thang trên đường phố đã khiến chàng ăn mày trở nên e dè, ít nói. “Mọi người rất tử tế. Rất tốt”, anh nói với một tờ báo nước ngoài trong cuộc phỏng vấn đầu tiên sau khi trở về nhà. “Vinh đã thay đổi, rất khác so với trước đây”, một thành viên trong gia đình cho biết. “Nó vẫn chưa thoát khỏi bóng tối của những năm tháng kham khổ ở Ninh Ba”.
Pham Mi Ly ( Theo vnexpress )


Read More...

Ngay sau khi “hố địa ngục” có đường kính 18 m xuất hiện giữa thành phố Guatemala thì mới đây, một “hố địa ngục” kỳ dị lại vừa đột ngột xuất hiện trên mặt đường cao tốc tại tỉnh Chiết Giang, Trung Quốc.
’’’’"Hố’’’
"Hố địa ngục" đột ngột xuất hiện trên đường cao tốc tỉnh Chiết Giang.
 Ảnh: THX.
“Hố địa nguc” có đường kính 8 mét và độ sâu lên đến hàng chục mét xuất hiện kilomet 1478KM+520M nằm trên tuyến đường cao tốc Hoàng Cù Nam, thuộc tỉnh Chiết Giang. Theo mô tả của Tân Hoa xã, mặt đường đột nhiên sụp xuống hình thành một hố tròn và sâu.
Tai hại hơn, “hố địa ngục” này lại xuất hiện ngay điểm vượt xe trên đường cao tốc. Sự xuất hiện của nó đã khiến cho một xe hàng lật nhào vì tìm cách tránh “hố địa ngục” khi khoảng cách đã quá gần.
Cũng theo Tân Hoa xã, nhờ người lái xe hàng này cảnh báo nên đã giúp một chiếc xe khách đi ngay phía sau không bị “hố địa ngục” nuốt gọn.
Việc “hố địa ngục” xuất hiện đột ngột trên đường cao tốc Hoàng Cù Nam cũng tương tự như “hố địa ngục” xuất hiện tại Guatemala ít ngày trước đây.
Tuy không có đường kính và độ sâu như “hố địa ngục” ở Guatemala, song việc “hiện hình” ngay trên đường cao tốc đã khiến cho mức độ nguy hiểm của nó trở nên không lường hết được.
Mô tả ảnh.
Hố địa ngục" xuất hiện ở giữa thủ đô nước Cộng hòa Guatemala.
 Ảnh: NatGeo.
Theo giải thích của các nhà khoa học, tại các vùng đất chứa nhiều chất cứng dễ phân hủy như đá vôi, muối,… sẽ dễ tạo thành các hang ngầm khi có dòng nước ngầm chảy qua. Và việc xuất hiện “hố địa ngục” hình thành là do những vòm đất phía trên của hang ngầm sụp xuống để lộ toàn bộ hang.
Nguyên nhân gây ra việc “sụp vòm”, theo các nhà khoa học là do sự thay đổi và biến mất của dòng nước ngầm. Khi không còn nước ngầm đỡ vòm hang, phần đất phía trên hang sẽ sụp xuống và tạo thành các “hố địa ngục” như chúng ta thấy.
Theo các nhà khoa học,“hố địa ngục” ở Guatemala hay ở Trung Quốc không phải là lần đầu tiên người ta biết đến “hố địa ngục”. Người ta đã ghi lại không dưới 10 trường hợp xuất hiện các hố địa ngục ở nhiều quốc gia trên thế giới trong 5 năm trở lại đây.
  • Lê Văn ( maivoo.com )

Read More...

Music Online