“Danh vọng, tiền tài, ánh hào quang đến quá sớm khiến những người trẻ dễ lóa mắt rồi lạc đường. Tôi đã ở hoàn cảnh đó. Giờ xin hãy coi Quyến là cầu thủ bình thường đang nắm cơ hội làm lại cuộc đời”, tiền đạo người Nghệ An tâm sự khitrở lại đội tuyển.
Văn Quyến chưa lấy lại được phong độ đỉnh cao. Ảnh: Hoàng Hà.
| Văn Quyến (trái) trong màu áo SLNA. Ảnh: Hoàng Hà. |
Bắt đầu từ tháng 10/2009, nhóm này liên kết với Triệu Thế Toàn, ngụ tại tỉnh Bình Dương, in tiền giả các loại mệnh giá rồi đem bán cho các “đại lý” tại các tỉnh với giá 6 triệu đồng tiền thật lấy 10 triệu đồng tiền giả.
Cho đến khi bị bắt, các đối tượng này đã bán trót lọt gần 1 tỉ đồng tiền giả ra thị trường, đồng thời phi tang hàng trăm triệu đồng tiền giả khác.
Hạnh phúc này không chỉ của gia đình nữa, mà của rất nhiều người thân quen, bạn bè và mọi người trong nước
| Bức ảnh chụp visa đi Mỹ của Đàm Vĩnh Hưng đăng trên website của anh trong ngày 3/8. Ảnh:damvinhhung.ws. |
| Trong bảng danh sách các loại visa công bố trên website của ĐH Washington (Mỹ), visa P-3 được cấp cho các nghệ sĩ tham gia các chương trình thuần túy là văn hóa nghệ thuật. |
| Đàm Vĩnh Hưng trở về sân bay Tân Sơn Nhất, TP HCM, hôm 4/8. Ảnh: damvinhhung.ws. |
Cách dự báo của chị Nguyễn Thị Kim Chinh (số nhà 72, ngõ 1, đường Phạm Văn Đồng, Hà Nội) rất đặc biệt. Người đến không cần nói gì, chỉ cần đọc tên, sau đó chị sẽ nói về những sự việc xảy ra đối với gia chủ trong 10 câu. Nếu gia chủ xác định đúng từ 6 câu trở lên, coi như "thầy" đã thâm nhập vào được trường thông tin của người cần hỏi và tiếp tục dự báo. Mỗi buổi, "thầy" chỉ xác định thông tin cho khoảng 3 người.
TS Nguyễn Thị Mão, phó chủ tịch Hội Khuyến học phường Mai Dịch (Hà Nội) kể: "Cách đây hơn 1 tuần, Quỹ Khuyến học nhận được tiền ủng hộ của chị Chinh. Do chưa biết chị Chinh nên tôi tới nhà để cảm ơn và đề nghị tiếp tục ủng hỗ quỹ. Đến nơi tôi rất ngạc nhiên khi thấy chị Chinh nói đúng những điều tôi đang lo lắng. Tôi thực hiện theo lời khuyên của chị Chinh thì thấy mọi sự tốt đẹp. Từ hôm đó, thỉnh thoảng có việc tôi lại ghé qua nhờ tư vấn...".
| Chị Nguyễn Thị Kim Chinh đang thâm nhập trường thông tin của gia chủ. |
Anh Lê Đình Lương (ở P415, K8, Thành Công, Ba Đình, Hà Nội) có con trai là Lê Quang Trung 11 tuổi bị bệnh tự kỷ. Gần 10 năm qua, gia đìnhanh cho cháu đi chạy chữa khắp nơi không có kết quả. Sau khi được "thầy" cung cấp thông tin về gia đình, anh đã đưa cháu đến để chữa trị. Sau 1 tuần, cháu khỏi hẳn bệnh đái dầm, tập trung được vào bài vở từ 30 phút - 1 tiếng (điều trước đó cháu không bao giờ làm được), sau 4 tháng cháu đã đọc được lưu loát và bắt đầu gần gũi với người thân.
Trong cuốn sổ cảm tưởng tại nhà "thầy" còn ghi nhiều lời tri ân của các gia đình có con, người thân bị điên từ 5 - 15 năm được chữa khỏi bệnh như: Trần Việt Hà ở tổ 54 khu phố 3, phường Hiệp Thành, quận 12, TP.HCM...
Dự báo bằng cái tâm
Chị Chinh cho biết chị là điều dưỡng viên của Bệnh viện Đan Phượng từ năm 1987 và đạt điều viên giỏi năm 2005 - 2006. Từ năm 1988, sau khi sinh cháu thứ 2, cơ thể chị bắt đầu có những hiện tượng lạ. Thỉnh thoảng mặt chị lại đỏ phừng phừng, trông chị như người khác hẳn, nói năng bất thường, không cho chồng con gọi là mẹ và vợ. Những lúc như thế, chị cứ nói những điều sắp xảy ra cho người thân. Cả nhà ai cũng lo sợ, đưa chị đi chiếu chụp khắp nơi nhưng không có vấn đề gì.
Anh Tạ Văn Thanh, chồng chị cho biết, những chuyện đó chỉ thỉnh thoảng và chỉ xảy ra ở nhà với người thân, nên mọi người ai cũng giấu, sợ người ta bảo chị bị "dở". Nhưng rất lạ là mọi lời chị nói, sau mọi người kiểm nghiệm đều thấy đúng nên cũng không thấy phiền hà.
Năm 2008, chị bị ốm nặng, suốt một tháng trời không ăn, không uống được, nôn thốc nôn tháo ra máu tươi, thỉnh thoảng mới húp được chút cháo trắng. Trong vòng 1 tháng chị sụt 15kg và phải nghỉ việc. Chị đã đi chiếu chụp, uống đủ các loại thuốc mà chẳng đỡ. Chị khổ sở cầu xin gia đình, bán đất, bán nhà để tránh điều xui. Nhưng cũng từ đó, chị dự báo được sự việc của từng cá nhân và chỉ cho họ cách giải quyết cũng chỉ bằng cái tâm.
Hà Mi - Bee.net.vn
“Nếu không yêu nghề chắc tôi đã bỏ việc từ lâu rồi. Công việc đòi hỏi sự mềm dẻo trong từng tình huống ứng xử với khán giả, thân chủ nhưng phải thật mạnh mẽ khi đối diện với kẻ xấu. Nhờ vậy tôi thấy mình vững vàng, bản lĩnh hơn trong cuộc sống” – cô gái gắn bó 10 năm với nghề, nói.
Đưa lưng “hứng đạn” cho sao